Không đi thì sợ quan đòi
Dị bản
Ở lại thì sợ huyện đòi
Ra đi thì nhớ cá mòi kho me.
Ở lại thì sợ huyện đòi
Ra đi thì nhớ cá mòi kho me.
Ra đi gặp vịt cũng lùa
Gặp duyên cũng kết, gặp chùa cũng tu
Ra đi gặp vịt thì lùa
Gặp cướp thì đánh, gặp chùa thì tu
Ra đi gặp vịt thì lùa
Gặp gái cũng chọc, gặp chùa cũng tu
Ai ơi chồng dữ thì lo
Mẹ chồng mà dữ mổ bò ăn khao
Ai ơi chồng dữ thì rầu
Bố chồng mà dữ mổ trâu ăn mừng.
Trâu buộc thì ghét trâu ăn
Quan võ thì ghét quan văn dài quần
Đầu gà má lợn thì chê
Lấy thằng câu ếch đi rê ao bèo
Gió đưa trăng thì trăng đưa gió
Trăng lặn rồi gió biết đưa ai?
Gió đưa trăng thì trăng đưa gió
Quạt nọ đưa đèn, đèn biết đưa ai?
Cạn đồng thì uống nước khe
Hết người lịch sự thì ve người đần
Chẳng yêu nhau được thì thôi
Xin chàng đừng tẩy nước vôi mà nồng
Chẳng yêu nhau được thì đừng
Xin chàng chớ tẩy nước gừng mà cay
Anh ơi uống rượu thì say
Bỏ ruộng ai cày, bỏ giống ai gieo?
Người còn thì của cũng còn
Miễn là nhân nghĩa vuông tròn thì thôi
Nhất sợ Lũy Thầy, nhì sợ đầm lầy Võ Xá
Em về thì đi mau mau,
Em đừng ngó lại ruột đau chín từng!
Đi xa một chút ngó chừng,
Thấy em lệ nhỏ rưng rưng hai hàng.
Cởi tình ra đếm, ra đong
Đâu lời chân thật, đâu vòng trăng hoa?
(Tơ xuân - Huy Trụ)