Má miếng bầu coi lâu muốn chửi
Mặt chữ điền tiền rưỡi muốn mua
Má miếng bầu coi lâu muốn chửi
Dị bản
Má miếng bầu coi lâu càng thắm
Mặt chữ điền xấu lắm ai ơi
Má miếng bầu coi lâu càng thắm
Mặt chữ điền xấu lắm ai ơi
Bởi thương sớm đợi, tối chờ
Không thương ai ở dật dờ chi đây
Ai ơi phải nghĩ trước sau
Đừng tham lắm của nhà giàu làm chi
Làm thì xem chẳng ra gì
Làm tất làm tả, nói thì điếc tai
Đi ngủ thì hết canh hai
Thức khuya dậy sớm, mình ai dãi dầu
Sớm ngày đi cắt cỏ trâu
Trưa về lại bảo: ngồi đâu, không đầy
Hết mẹ rồi lại đến thầy
Gánh cỏ có đầy cũng nói rằng vơi
Nói thì nói thật là dai
Lắm câu chua cạnh, đắng cay trăm chiều
Phận em là gái nhà nghèo
Lấy phải chồng giàu, ai thấu cho chăng
Nói ra đau đớn trong lòng
Chịu khổ chịu nhục suốt trong một đời
Kén quá hóa hỏng
Bởi nghèo ở xó chuồng heo
Phải chi có của họ theo họ nhờ
Bởi anh ở bạc nhiều bề
Cho nên cá mới bỏ về vực sâu
Bảy mươi học bảy mốt
Bảy mươi chưa lóa, chưa què
Cũng còn chẳng dám vội khoe thân lành
Bạc bảy sao sánh vàng mười
Mồ côi sao sánh với người có cha
Trách thân mà lại giận trời,
Trách chàng quân tử ở ra người thờ ơ.
Phòng không để thiếp đợi chờ,
Năm canh vò võ những là thở than.
Nào khi họp mặt chén vàng,
Non nguyền biển hẹn tưởng chàng chẳng quên.
Ai ngờ ra dạ bạc đen,
Say bên nhan sắc bỏ bên ngãi tình.
Để cho em vò võ một mình,
Tương tư khắc khoải, bệnh thất tình đầy vơi.
Trách thân mà lại giận trời.
Xem thêm bài khảo cứu Vật cổ truyền Việt Nam của Phan Quỳnh.
Nghe một bài hò mái nhì.