Phận đàn em ăn thèm vác nặng
Phận đàn em ăn thèm vác nặng
Dị bản
Làm em ăn thèm vác nặng
Phận đàn em ăn thèm vác nặng
Làm em ăn thèm vác nặng
Ít chắt chiu hơn nhiều phung phí
Nhất sợ Lũy Thầy, nhì sợ đầm lầy Võ Xá
Ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt
Thắm lắm phai nhiều
Mưa dầm lâu cũng lụt
Vật quý lúc mất
Việc chạy bay khi gặp tay thợ khéo
Kém miếng khó chịu
Có tiếng mà chẳng có miếng
Ghen ăn tức ở
Bằng bạn bằng bè
Tay làm hàm nhai
Tay quai miệng trễ
Dân được mùa, sãi chùa có ăn
Dâu là con,
Rể là khách
Đắt xắt ra miếng
Dốt nát tìm thầy
Bóng bẩy tìm thợ
Trước giờ ra về, bao giờ nó cũng bóc thị ra và hai đứa tôi cùng ăn. Ăn xong, chúng tôi không quên dán những mảnh vỏ thị lên bàn rồi ngoẹo cổ nhìn. Những mảnh vỏ thị được bóc khéo khi dán lên bàn hoặc lên tường trông giống hệt một bông hoa, có khi là hoa quì, có khi là hoa cúc đại đóa, có khi là một loài hoa không tên nào đó màu vàng.
(Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh)
Các nhà văn cổ điển của nước ta thường viết theo ý câu ấy:
Mặn mà chìm cá rơi chim
(Hoa Tiên)
Hay:
Chìm đáy nước cá lờ đờ lặn
Lửng lơ trời nhạn ngẩn ngơ sa
(Cung oán ngâm khúc)
Cũng cần thấy rằng thành ngữ này mang tính văn chương nhiều hơn là tính khẩu ngữ, và đặc biệt được sử dụng nhiều trong văn học cổ.