Bươm bướm mà đậu cành hồng
Đã yêu con chị lại bồng con em
Bươm bướm mà đậu cành hồng
Dị bản
Bươm bướm mà đậu cành bông
Đã dê con chị lại bồng con em
Bươm bướm mà đậu cành hồng
Đã yêu con chị lại bồng con em
Bươm bướm mà đậu cành bông
Đã dê con chị lại bồng con em
Chưa buôn thì vốn còn dài
Buôn thì vốn đã theo ai mất rồi.
Bữa đực bữa cái
Thuyền than lại đậu bến than
Gặp cô yếm thắm ôm quàng ngang lưng
Thôi tôi van cậu rằng đừng
Thôi tôi lạy cậu rằng đừng
Tuổi tôi còn bé chưa từng nguyệt hoa
Tôi về gọi chị tôi ra
Chị tôi đã lớn nguyệt hoa đã từng.
Vải thưa che mắt thánh
Kẻ nói suông như vườn cỏ dại
No xôi chán chè
Ba mươi tết, tết lại ba mươi
Vợ thằng Ngô đốt vàng cho chú khách
Một tay cầm cái dù rách
Một tay xách cái chăn bông
Em đứng bờ sông
Em trông sang bên nước người
– Hỡi chú chiệc ơi là chú chiệc ơi!
Một tay em cầm quan tiền
Một tay em xách thằng bù nhìn em ném xuống sông
Quan tiền nặng thì quan tiền chìm
Bù nhìn nhẹ thì bù nhìn nổi
Ối ai ơi! Của nặng hơn người!
Thề cá trê chui cống
Đẹp như cái tép kho tương
Kho đi kho lại nó trương phềnh phềnh
Được kiện mười bốn quan năm
Thua kiện mười lăm quan chẵn
Ngủ ngày quen mắt, ăn vặt quen mồm
Theo tôn ti trật tự ngày xưa, ngồi phản phải xét ngôi thứ, chứ không phải ai muốn ngồi phản nào cũng được. Bậc trưởng thượng thường ngồi giữa phản, vai vế thấp hơn ngồi ở mé bên. Tương tự, chỉ có bậc trưởng thượng mới được ngồi phản giữa, đặt ngay chính giữa nhà. Vai vế thấp hơn phải ngồi phản chái đặt ở gian chái tây hướng ra vườn.