Dại nhà khôn chợ mới ngoan
Khôn nhà dại chợ thế gian chê cười
Dại nhà khôn chợ mới ngoan
Dị bản
Khôn chợ dại nhà mới ngoan
Khôn nhà dại chợ thế gian lắm người
Dại nhà khôn chợ mới ngoan
Khôn nhà dại chợ thế gian chê cười
Khôn chợ dại nhà mới ngoan
Khôn nhà dại chợ thế gian lắm người
Tình chi rồi lại ý chi
Em nói rồi em lại ngoảnh đi em cười
Trai bất tài chưa làm đã hỏi
Gái vô duyên chưa nói đã cười
Ở ăn không được thì về
Có đi làm đĩ mới sợ kẻ chê người cười
Thiếu tay nên phải cầm chày
Hô lên ba tiếng dở hay đừng cười
Thiếu tay tui phải cầm chày
Khuyên cùng với bạn dở hay đừng cười.
Cơm vừa chín tới, như vợ mới cưới về
Cơm chín tới, vợ mới về
Vì mây nên núi lên trời
Vì cơn gió thổi, hoa cười với trăng
Vì chuôm cho cá bén đăng
Vì tình nên phải đi trăng về mờ
Vì mây cho núi lên trời
Vì cơn gió thổi, hoa cười với trăng
Vì sương cho núi bạc đầu
Vì cơn gió mạnh cho rầu rĩ hoa
Vì mây cho núi lên cao
Mây còn mờ mịt, núi nhòa mờ xanh
Sớm mưa, trưa nắng, chiều nồm
Cười đó khóc đó một mồm mà ra
Rượu nào rượu lại say người
Bớ người say rượu, chớ cười rượu say!
– Mẹ ơi năm nay con mười tám tuổi rồi
Chồng con chưa có, mẹ thời tính sao?
Con chim khách nó mách có hai bà mối
Mẹ ngồi thách cưới:
Tiền chẵn năm quan
Cau chẵn năm ngàn
Lợn béo năm con
Áo quần năm đôi
– Mẹ ơi, năm nay con hai mươi ba tuổi rồi
Chồng con chưa có mẹ thời tính sao?
Com chim khách nó mách có hai bà mối
Mẹ ngồi thách cưới:
Tiền chẵn ba quan
Cau chẵn ba ngàn
Lợn béo ba con
Áo quần ba đôi
– Mẹ ơi, năm nay con ba mươi hai tuổi rồi
Chồng con chưa có mẹ thời tính sao?
Con chim khách nó mách có hai bà mối
Mẹ ngồi thách cưới:
Tiền chẵn một quan
Cau chẵn một ngàn
Chó béo một con
Áo quần một đôi
– Mẹ ơi, năm nay con bốn mươi ba tuổi rồi
Chồng con vẫn hoàn chưa có… mẹ thời
Mẹ thời… cho không.
– Bớ chiếc ghe sau chèo mau anh đợi
Kẻo khúc sông này bờ bụi tối tăm.
– Bờ bụi tối tăm, anh quơ nhằm cái tộ bể
Cưới vợ có chửa về thổi lửa queo râu.
“Con cò bay la
Con cò bay lả
Con cò Cổng Phủ,
Con cò Đồng Đăng…”
Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn,
Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ.
(Con cò - Chế Lan Viên)
Trong văn hóa Trung Quốc, ông Bành Tổ được xem là biểu tượng cho sự trường thọ.