Gió đưa mười bảy lá xoài
Bên văn bên võ ru tài hát thi
Hát thi tao hát với mầy
Chiếu bông gối dựa nàng đây anh về
Gió đưa mười bảy lá xoài
Dị bản
Gió đưa mười tám lá xoài
Bên văn bên võ thi tài hát đua
Gió đưa mười bảy lá xoài
Bên văn bên võ ru tài hát thi
Hát thi tao hát với mầy
Chiếu bông gối dựa nàng đây anh về
Gió đưa mười tám lá xoài
Bên văn bên võ thi tài hát đua
Gió đẩy đưa lược thưa uốn éo
Đem em về sửa khéo dạy khôn
Gió đưa đỏng đảnh lá tre
Mặt rỗ hoa mè, anh thấy mà thương!
Gió đưa mười tám lá me
Mặt rỗ hoa mè, ăn nói vô duyên
Gió đưa mười tám lá me
Mặt rỗ hoa mè, xấu lắm ai ơi!
Gió mưa là bệnh của trời
Ruộng khô nước cạn tại người không lo
Gió đưa cơn buồn ngủ lên bờ
Mùng ai có rộng xin ngủ nhờ một đêm
Gió thổi lao rao, lòng anh đau, dạ anh đớn
Gió thổi le re, cây tre chộ nguyệt
Anh thương em, từ biệt chốn này
Giơ cao đánh khẽ
Gió chiều nào, bay theo chiều ấy
Trước kia em nói rằng em lấy chồng quan
Sao bây giờ em chẳng hưởng giàu sang
Mà đi phơi nắng, bán than đen sì
Gió thổi là chổi trời
Nhân diện bất tri hà xứ khứ,
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.
(Đề đô thành Nam trang - Thôi Hộ)
Trần Trọng San dịch:
Mặt người giờ ở nơi nao?
Hoa đào vẫn đó cười chào gió đông.