Đứa dại cởi truồng, người khôn xấu mặt
Đứa dại cởi truồng, người khôn xấu mặt
Dị bản
Người dại để lồn, người khôn xấu mặt
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Đứa dại cởi truồng, người khôn xấu mặt
Người dại để lồn, người khôn xấu mặt
Khôn chẳng qua lẽ,
Khỏe chẳng qua lời
Khôn không qua lẽ,
Khỏe không qua phép
Khôn ra miệng, dại ra tay
Khôn ba năm, dại một giờ
Người khôn ai nỡ roi đòn
Một lời nhè nhẹ hãy còn đắng cay
Ở Quảng Nam ngày trước có một người hát hò khoan nổi danh tên là Trần Hàn. Ông sinh khoảng năm 1877, mất năm 1928, người làng Quế Phong, huyện Quế Sơn. Ca dao Mẹ có một số bài ca dao nhắc đến ông (thực chất là các câu hát người đương thời đặt ra để cười đùa, chọc ghẹo ông).
Kim vàng ai nỡ uốn câu
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời
Hoa thơm ai nỡ bỏ rơi
Người khôn ai nỡ nặng lời làm chi
Hoa thơm ai dễ bỏ rơi
Người khôn ai nỡ nặng lời với ai
Chim khôn thì khôn cả lông
Khôn cả cái lồng, người xách cũng khôn
Ba năm ở với người đần
Chẳng bằng một lúc ghé gần người khôn