Chanh chua quýt ngọt đã từng
Còn cây khế chín trên rừng chưa ăn
Hay là thầy mẹ cấm ngăn
Không cho đôi lứa đắp chăn cùng giường?
Chanh chua quýt ngọt đã từng
Dị bản
Cam ngon quýt ngọt đã từng
Còn quả khế rụng trên rừng chưa ăn
Chanh chua quýt ngọt đã từng
Còn cây khế chín trên rừng chưa ăn
Hay là thầy mẹ cấm ngăn
Không cho đôi lứa đắp chăn cùng giường?
Cam ngon quýt ngọt đã từng
Còn quả khế rụng trên rừng chưa ăn
Ai ơi được ngọc đừng cười
Ta đây được ngọc rụng rời tay chân
Anh đi đánh bẫy dưới bưng
Thấy con cúm núm nó chừng muốn bay
Tưởng là thiên hạ nói chơi
Hay đâu nói thiệt rụng rời tay chân
Hỏi mây, hỏi gió, hỏi trăng
Hai hàng nước mắt rần rần tuôn ra.
Khen ai bày đặt cho chàng
Lá xanh thì rụng, lá vàng trên cây
Nghèo giữa thị thành không người hỏi
Giàu tại rừng sâu lắm kẻ tìm
Khó giữa chợ không ai màng tới
Giàu rừng sâu nhiều kẻ vãng lai
Giàu thì tay bạc tay vàng
Khó thì rủng rảng với nàng cũng xinh
Nghĩ đà bưng kín miệng bình
Nào ai có khảo mà mình lại xưng?
(Truyện Kiều)
Bàn độc chen chân chó nhảy ngồi
Mồ chiều xanh lạnh lửa ma trơi
Dậu chưa đổ đã bìm chen lấn
Huyệt chửa đào xong đã quỷ cười
(Chờ đợi nghìn năm - Mai Thảo)
Phận hồng nhan có mong manh
Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương
(Truyện Kiều)
Trai anh hùng, gái thuyền quyên
Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng
(Truyện Kiều)