Lên voi, miệng lại túc còi
Thương con nhớ vợ, lịnh đòi phải đi
Lên voi, miệng lại túc còi
Dị bản
Lên voi rúc một tiếng còi
Thương cha nhớ mẹ, lệnh đòi phải đi
Lên voi rúc một tiếng còi
Thương cha nhớ mẹ, lệnh đòi phải đi
E mai em nói không thương
Tắt trăng rồi lại tìm phương đổi dời
Trách người nhân nghĩa mau phai
Chẳng thương vợ yếu, chẳng hoài con thơ
Ngó lên mây bạc trời hồng
Thương em, hỏi thiệt có chồng hay chưa?
Ra đồng gió mát thảnh thơi
Thương người nằm võng nắng nôi ở nhà
Thuyền còn lên ngược
Em chẳng thương được anh đâu
Chờ cho xuôi nước đã kém màu xuân xanh
Em ơi! Lắm thác nhiều ghềnh
Một mà mẹ cha ngăn trở, hai nữa lênh đênh khôn vời!
Đàn bà cổ thấp ngang vai
Thương chồng thì ít, yêu trai lại nhiều
Ai qua quán Trắng phố Nhồi
Để thương để nhớ cho tôi thế này
Trèo lên cây khế nửa ngày
Ai làm chua xót lòng này khế ơi
Khế héo khế lại mọc chồi
Con dao lá trúc thìa vôi têm trầu
Từ ngày ta phải lòng nhau
Bỏ buôn bỏ bán bỏ giầu chợ phiên
Ai qua quán Trắng phố Nhồi
Để thương để nhớ cho tôi thế này
Trèo lên cây khế nửa ngày
Ai làm chua xót lòng mày khế ơi
Bây giờ tôi đứng tôi ngồi
Con dao lá trúc bình vôi têm trầu
Ra về muôn nhớ ngàn thương
Thắp đèn chẳng cháy, nước mắt vương đầm đìa
Đèn thương ai đèn lại tắt đi
Nước mắt thương ai, nước mắt từ bi nước mắt sầu