Giàu bán ló, khó bán con
Dị bản
Nghèo bán chó
Khó bán con
Nghèo bán chó
Khó bán con
Kẻ khó được vàng, người sang cất lấy
Bước ra cho khỏi sân lầu
Không ham phú quý không cầu giàu sang
Để một thì giàu
Chia nhau thì khó
Đã giàu thì lại giàu thêm
Đã khó lại khó cả đêm lẫn ngày
Giàu vì bạn,
Sang vì vợ
Bát ăn bát để
Của ăn của để
Giấu như mèo giấu cứt
Khăn anh nàng lấy vá vai
Bây giờ nàng đã nghe ai dỗ dành?
Chẳng nên, tháo chỉ lấy mụn trả anh
Để anh đem bán lấy hai trăm vàng
Một trăm anh đưa cho nàng
Còn một trăm nữa để quàng cây đa
Chứ em không nhớ lời thề nguyện với ta
Sông có Nhị Hà, núi có Tản Viên
Bây giờ nàng ở thế sao nên?
Tôi khấn Nam Tào, Bắc Đẩu biên tên rành rành
Đã yêu anh, thời quyết với anh
Nhà tre, rui nứa , lợp tranh vững vàng
Chớ tham nhà gỗ bức bàn
Gỗ lim chẳng có, làm xoàng gỗ vông
Chỉ nhọc mình thôi lại luống công
Ðến khi gỗ mục, lại nằm nhà tre
Còn duyên anh bảo chẳng nghe!
Giàu sang nhiều kẻ đến nhà
Khó khăn nên nỗi ruột rà xa nhau
Giọt châu lã chã khôn cầm
Cúi đầu chàng những gạt thầm giọt Tương
(Truyện Kiều)
Đã nguyền hai chữ đồng tâm
Trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai
(Truyện Kiều)
Có âm dương, có vợ chồng,
Dẫu từ thiên địa cũng vòng phu thê.
(Cung oán ngâm khúc)