Ăn sao cho được mà mời
Thương sao cho được vợ người mà thương
Ăn sao cho được mà mời
Dị bản
Ăn sao cho được của người
Thương sao cho được vợ người mà thương
Ăn sao cho được mà mời
Thương sao cho được vợ người mà thương
Ăn sao cho được của người
Thương sao cho được vợ người mà thương
Giàu đổi bạn, sang đổi vợ
Ăn một bữa một heo
Không bằng ngọn gió ngoài đèo thổi vô
Công anh làm rể làm con
Áo rách quần mòn vợ lại về ai?
Đường này anh vẫn đi qua
Hai bên đường cái là hoa em trồng
Hoa em thơm ngát thơm lừng
Anh đã có vợ, anh đừng hái hoa
Hái hoa tan cửa nát nhà
Vợ con lăn lóc vì hoa em trồng
Thương thay cho kẻ quạt mồ
Hại thay cho kẻ cầm vồ đập săng
Thương thay cho kẻ quạt mồ
Ghét thay cho kẻ cầm vồ tháo nêm
Trai tơ gái goá thì chơi
Ðừng nơi có vợ đừng nơi có chồng
Sao anh chẳng đứng chẳng ngồi
Hay là anh phải duyên ôi anh buồn
Buồn thì anh lại đi buôn
Có tiền lấy vợ anh buồn làm chi
Nước trong xanh chảy quanh đường lộ
Anh có vợ rồi đừng giả bộ thương em
Trách trời sao lại bất công
Kẻ đôi ba vợ, người phòng không suốt đời
Bắc thang lên hỏi ông trời
Công bằng không thấy, thấy đời bất công?
Ruột để ngoài da
Lành làm gáo,
Vỡ làm muôi
Một con cua, đua vô hang
Hai cái càng và tám cái que
Hai con cua, đua vô hang
Bốn cái càng, mười sáu cái que
Về tên gọi, "bộ" đây có nghĩa là diễn xuất của nghệ sĩ đều phải phân đúng từng bộ diễn, nên gọi là "hát bộ", "diễn bộ", "ra bộ.. Gọi là “hát bội” là vì trong nghệ thuật hóa trang, đào kép phải đeo, phải giắt (bội) những cờ phướng, lông công, lông trĩ… lên người. Còn "tuồng" là do chữ "Liên Trường" (kéo dài liên tiếp thành một vở tuồng tích có khởi đầu truyện, có hồi kết cuộc, phân biệt với các ca diễn từng bài ngắn, từng trích đoạn), do ngôn ngữ địa phương mà thành "luông tuồng," "luôn tuồng..."
Xem vở hát bội Thần nữ dâng Ngũ Linh Kỳ.