Nhơn trung sâu tợ như đào
Thung dung trần thế, ai nào dám đương
Nhơn trung sâu tợ như đào
Dị bản
Nhân trung sâu tựa như đào
Vang danh thế giới, anh hào ai đương
Nhân trung sâu tựa như đào
Vang danh thế giới, anh hào ai đương
Những người có đuôi mắt dài
Láo liên liếc trộm, hãm tài, đa dâm
Những người lông mi tốt dài
Anh em đông đúc, sống ngoài bảy mươi
Mặt đỏ như lửa, thấy bụng chửa cũng sợ
Tiếng nhỏ mà lại không vang
Thêm mắt lờ đờ, tuổi thọ khó lâu
Trán cao, mặt lớn, mắt lươn
Cuộc đời cô độc dẫu thường phấn son
Đàn ông râu quặp vô cằm
Tham ăn với vợ, lằm bằm với con
Tướng người trán ngắn, đầu to
Quanh năm chỉ biết chăn bò, chăn trâu
Tưởng là con gái đương xuân
Nào ngờ lại rặt một phường ăn sương
Tưởng rằng đó địch cùng đây
Hay đâu đó giắt ông thầy sau lưng
Tui ngồi đây vớt nắm tai bèo
Cọp gần tui không sợ, sợ nghèo xa nhau