Nuôi con mới biết sự tình
Cảm thương cha mẹ nuôi mình ngày xưa
Nuôi con mới biết sự tình
Dị bản
Nuôi con mới biết sự tình
Thầm thương cha mẹ nuôi mình khi xưa
Nuôi con mới biết sự tình
Cảm thương cha mẹ nuôi mình ngày xưa
Nuôi con mới biết sự tình
Thầm thương cha mẹ nuôi mình khi xưa
Non cao cũng có đường trèo
Đường dẫu hiểm nghèo cũng có lối đi
Ai ơi chẳng nghĩ trước sau
Đất liền cũng lở, huống cầu bắc ngang
Một cành tre, năm bảy cành tre
Lấy ai thì lấy, chớ nghe họ hàng
Một cành tre, ba bảy cành tre
Phải duyên thì lấy, chớ nghe họ hàng
Sang chơi thì cứ mà sang
Đừng bắt dọn đàng mà nhọc lòng dân
Trời mưa nước chảy qua sân
Em lấy ông lão, qua lần thì thôi
Bao giờ ông lão chầu trời
Thì em lại kiếm một người trai tơ
Giời mưa nước chảy qua sân,
Lấy ông lão móm qua lần thì thôi,
Bao giờ ông lão chầu giời,
Thì ta sẽ kiếm một người giai tơ.
Lòng đâu sẵn mối thương tâm
Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa
(Truyện Kiều)
Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ?
(Truyện Kiều)
Các trí thức ngày xưa vẫn có thú thưởng thức hát chèo, hát ví, ca trù, cô đầu, hát xẩm,... Nổi tiếng nhất có lẽ là nhà nho Nguyễn Công Trứ với niềm đam mê hát ả đào.
Hát bội làm tội người ta
Đàn ông bỏ vợ, đàn bà bỏ con
(Ca dao)
Êm đềm trướng rủ màn che
Tường đông ong bướm đi về mặc ai
(Truyện Kiều)