Cóc chết bỏ nhái mồ côi
Chẫu ngồi, chẫu khóc “Chàng ôi là chàng!”
Ễnh ương đánh lệnh đã vang,
Tiền đâu mà trả nợ làng ngoé ơi!
Thà rằng đừng nói tốt hơn
Nói chi để khiến kẻ hờn người đau
Người nào mặt láng, da ngà
Trai đôi ba vợ, gái đôi ba chồng
Đặng Thị Huệ, vợ chúa Trịnh Sâm thời Lê trung hưng, thuở hàn vi là một cô thôn nữ hái chè, nên sau này nhân dân gọi là bà Chúa Chè. Được chúa sủng ái, bà can dự vào triều chính, làm nhiều điều càn rỡ, ảnh hưởng đến chính sự. Bà hay bàn bạc việc riêng với quận Huy (Hoàng Đình Bảo) nên có lời dị nghị là hai người gian dâm với nhau. Ca dao có một số bài đả kích bà.
Trời cho cày cấy đầy đồng
Xứ nào xứ ấy trong lòng vui ghê
Một mai gặt lúa đem về
Thờ cha kính mẹ nhiều bề hiếu trung
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Trên đời nhất đẹp là lồn
Nhất ngon là muối, nhất khôn là tiền
Bấy lâu đáy bể mò kim,
Là nhiều vàng đá phải tìm trăng hoa?
Ai ngờ lại họp một nhà,
Lọ là chăn gối mới ra sắt cầm!
(Truyện Kiều)
Bình luận