Chàng đà yên phận tốt đôi
Dị bản
Chàng giờ an phận tốt đôi
Em đây lỡ lứa mồ côi một mình
Chàng giờ an phận tốt đôi
Em đây lỡ lứa mồ côi một mình
Đêm nằm trăn trở không yên,
Tai nghe con dế reo duyên ngoài thềm.
Nhất cao là núi Tản Viên
Nhất thanh, nhất lịch là tiên trên đời
Nhất cao là núi Tản Viên
Bình yên vạn sự là tiên trên đời
Nhái kêu chiều xế dưới mương,
Thiếp yên phận thiếp còn thương nỗi chàng.
Trèo lên cây bưởi ngắt quả thanh yên
Duyên em bán mấy, anh kiếm tiền anh mua
– Duyên em bán thiệt ba trăm
Anh mua chi nổi mà hỏi thăm rộn ràng
Ong làm mật không được ăn,
Yến làm tổ không được ở
Khỏi bệnh trong người được yên
Trả hết công nợ khỏi phiền đến tâm
Chưa chồng ở vậy cho nguyên
Để rồi anh dọn chiếc thuyền quyên rước em về
Già sức khỏe
Trẻ bình yên
Trai anh hùng, gái thuyền quyên
Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng
(Truyện Kiều)