Ở hậu gặp hậu, ở bạc gặp bạc
Tìm kiếm "ăn ngủ"
-
-
Ăn thì cúi trốc, kéo nốc thì than
-
Ăn mày đòi xôi gấc, ăn chực đòi bánh chưng
-
Ăn lúc đói, nói lúc say
-
Ăn cơm với mắm thì ngắm về sau
Dị bản
Ăn cơm mắm, thấm về lâu.
-
Miệng nhà giàu nói đâu ra đấy
Miệng nhà giàu nói đâu ra đấy
-
Ăn chó cả lông, ăn hồng cả hạt
-
Ăn miếng trả miếng
Ăn miếng trả miếng
-
Ăn đã vậy, múa gậy làm sao
Ăn đã vậy,
Múa gậy làm sao -
Ăn có nhai, nói có nghĩ
Ăn có nhai,
Nói có nghĩ -
Ăn một bát cháo, chạy ba quãng đồng
-
Ăn thật làm dối
Ăn thật làm dối
-
Ăn trên ngồi trốc
Ăn trên ngồi trốc
-
Ăn trắng mặc trơn
Ăn trắng mặc trơn
-
Ăn to nói lớn
Ăn to nói lớn
-
Có ăn nhạt mới thương đến mèo
Dị bản
Ăn nhạt mới biết thương mèo
-
Ăn ốc nói mò
-
Ăn không ngồi rồi
Ăn không ngồi rồi
-
Ăn nên làm ra
Ăn nên làm ra
-
Ăn có nơi, chơi có chốn
Ăn có nơi
Chơi có chốn
Chú thích
-
- Trốc
- Đầu, sọ (phương ngữ).
-
- Nốc
- Cổ ngữ Việt chỉ thuyền, ghe. Ngày nay chỉ thuyền nhỏ, còn dùng ở miền Bắc Trung Bộ.
-
- Gấc
- Loại cây dây leo cho quả khi chín có màu cam đỏ đặc trưng, được trồng nhiều ở miền Bắc nước ta. Thịt gấc được sử dụng chủ yếu để nhuộm màu các loại xôi, gọi là xôi gấc. Vì sắc đỏ nên xôi gấc được chuộng trong những việc khao vọng, đình đám trong các dịp lễ tết hay cưới hỏi. Lá gấc non thái chỉ còn được dùng như một loại gia vị không thể thiếu trong món củ niễng xào rươi, một món ăn đặc biệt ở miền Bắc.
-
- Bánh chưng
- Một loại bánh truyền thống của dân tộc ta, làm từ gạo nếp, đậu xanh, thịt lợn, lá dong. Bánh thường được làm vào các dịp Tết cổ truyền của dân tộc Việt và ngày giổ tổ Hùng Vương, nhằm thể hiện lòng biết ơn của con cháu đối với cha ông và đất trời xứ sở. Theo quan niệm phổ biến hiện nay, cùng với bánh giầy, bánh chưng tượng trưng cho quan niệm về vũ trụ của cha ông ta.
-
- Hồng
- Loại cây cho trái, khi chín có màu vàng cam hoặc đỏ. Tùy theo giống hồng mà quả có thể giòn hoặc mềm, ngọt hoặc còn vị chát khi chín.
-
- Có ăn nhạt mới thương đến mèo
- Mèo thường ăn nhạt. Người ta nếu có lúc phải ăn nhạt thì thấy thức ăn vô vị, mất ngon, không muốn ăn. Lúc ấy, người ta mới nghĩ thương con mèo suốt đời phải ăn nhạt. Nghĩa bóng câu này muốn nói: mình có nếm qua sự thiếu thốn nghèo khổ, thì mới biết thương người nghèo khổ thiếu thốn.


