Nhơn trung sâu tợ như đào
Thung dung trần thế, ai nào dám đương
Nhơn trung sâu tợ như đào
Dị bản
Nhân trung sâu tựa như đào
Vang danh thế giới, anh hào ai đương
Nhân trung sâu tựa như đào
Vang danh thế giới, anh hào ai đương
Những người có đuôi mắt dài
Láo liên liếc trộm, hãm tài, đa dâm
Những người lông mi tốt dài
Anh em đông đúc, sống ngoài bảy mươi
Mặt đỏ như lửa, thấy bụng chửa cũng sợ
Tiếng nhỏ mà lại không vang
Thêm mắt lờ đờ, tuổi thọ khó lâu
Trán cao, mặt lớn, mắt lươn
Cuộc đời cô độc dẫu thường phấn son
Đàn ông râu quặp vô cằm
Tham ăn với vợ, lằm bằm với con
Người ngay mắt ngó thẳng, hiền
Láo liên, liếc trộm là phường gian manh
Ăn tương không phải là hiền
Ăn tương cho đỡ tốn tiền mẹ cha
Ăn tương không phải là hiền
Ăn tương là để dành tiền cho vay
Ăn tương không phải là tu
Ăn tương cho hết cái ngu để chừa
Bước chân thình thịch, cúi đầu
Bôn ba đây đó, dãi dầu nắng mưa
Môi dày ăn vụng đã xong
Môi mỏng hay hớt, môi cong hay hờn
Những ai có mũi dọc dừa
Đẹp người nhưng lại lẳng lơ cũng nhiều
Làm quan có tướng
Hát xướng có nòi