Nuôi con mới biết sự tình
Cảm thương cha mẹ nuôi mình ngày xưa
Nuôi con mới biết sự tình
Dị bản
Nuôi con mới biết sự tình
Thầm thương cha mẹ nuôi mình khi xưa
Nuôi con mới biết sự tình
Cảm thương cha mẹ nuôi mình ngày xưa
Nuôi con mới biết sự tình
Thầm thương cha mẹ nuôi mình khi xưa
– Anh chết ba năm sống lại một giờ
Để xem người ngọc phụng thờ ra sao?
– Thờ chàng đĩa muối đĩa rau
Thờ cha kính mẹ mâm cao cỗ đầy
Anh nằm chết thử vài giờ
Để xem con vợ ruột nó phụng thờ ra sao?
Vì con, mẹ chẳng hở tay
Tối ngủ la khóc, dỗ hoài sáng đêm
Anh giơ roi đánh thiếp sao đành
Nhớ khi đói khổ, rách lành có nhau.
Cậu chết, mợ ra người dưng
Chú tôi có chết, thím đừng lấy ai
Anh em chín họ mười đời
Hai đằng cùng có, chẳng rời nhau ra
Chị em cùng khúc ruột rà
Kẻ giàu người khó, họ xa tám đời
Tưởng rằng chị ngã em nâng
Ai ngờ chị ngã, em bưng miệng cười
Em ngã thì chị phải nâng
Đến khi chị ngã, em bưng miệng cười
Đèn ai leo lét bên sông
Giống đèn mẹ chồng đi rước nàng dâu
Con đi mười mấy năm trời,
Một thân, một bóng, nửa đời gió sương.
Thầy đừng nhớ, mẹ đừng thương,
Cầm như đồng kẽm ngang đường bỏ rơi!
Thầy mẹ ơi, thầy mẹ ơi,
Tiếc công thầy mẹ đẻ người con hư!
(Thư gửi thầy mẹ - Nguyễn Bính)