Ai có thân người ấy lo
Ai có bò người ấy giữ
Ai có thân người ấy lo, ai có bò người ấy giữ
Dị bản
Thân ai nấy lo
Bò ai nấy giữ
Ai có thân người ấy lo
Ai có bò người ấy giữ
Thân ai nấy lo
Bò ai nấy giữ
Ngày thì đem thóc ra phơi
Tối lặn mặt trời đổ thóc vào xay.
Nước cực phải vớ lấy anh
Rau lang chấm muối, ngon lành nỗi chi!
Xấu lá gói chẳng đặng nem
Tại anh chậm bước nên em có chồng
Tay chùi nước mắt ướt nhem
Tại anh chậm bước nên em lấy chồng
Tay chùi nước mắt ướt mem
Tại anh chậm bước nên em có chồng
Đêm năm canh luống những phập phồng
Ruột gan nùi rối, nước mắt hồng tuôn rơi
Ớ chàng quân tử kia ơi
Cửa song loan sớm mở tối gài
Em đứng trong than thở, anh đứng ngoài thở than
Màn rồng một bức che ngang
Nỗi lòng kể mấy quan san hai đứa mình
Chim bay về núi bơ vơ
Anh ơi chầm chậm mà chờ duyên em
Mặt trời tang tảng rạng đông
Chàng ơi trở dậy ra đồng kẻo trưa
Phận hèn bao quản nắng mưa
Cày sâu bừa kỹ được mùa có khi
Thuốc lào chồng hút vợ say
Thằng con châm điếu lăn quay ra nhà
Có anh hàng xóm đi qua
Hít phải khói thuốc say ba bốn tuần
Thêm chú gà trống ngoài sân
Mổ nhầm bã thuốc cánh chân cứng đờ
Lại còn chị mái hoa mơ
Hơi thuốc bay đến bơ phờ cả lông
Khói thuốc cứ toả vòng vòng
Say hết tất cả nước trong, nước ngoài
Vinh Ba đan cót đan gàu
Phú Diễn chằm nón, xóm Bầu vớt rong
Phú Thuận dệt vải bắn bông
Phú Nhiêu, Thạnh Phú, Đồng Lâm chai đèn
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Ai đem em tới giữa đồng,
Chân bùn tay lấm mà lòng anh say?
Cần cù bù thông minh
Người lên ngựa, kẻ chia bào
Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san
(Truyện Kiều)
Con đi mười mấy năm trời,
Một thân, một bóng, nửa đời gió sương.
Thầy đừng nhớ, mẹ đừng thương,
Cầm như đồng kẽm ngang đường bỏ rơi!
Thầy mẹ ơi, thầy mẹ ơi,
Tiếc công thầy mẹ đẻ người con hư!
(Thư gửi thầy mẹ - Nguyễn Bính)
Thuốc lào thường được đóng thành bánh để lưu trữ, gọi là bánh thuốc lào.
Lý Nhân là nơi giàu truyền thống văn hóa - lịch sử. Trống đồng Ngọc Lũ - chiếc trồng đồng còn nguyên vẹn và có giá trị nhất nước ta - được tìm thấy ở đây.