Ai có thân người ấy lo
Ai có bò người ấy giữ
Ai có thân người ấy lo, ai có bò người ấy giữ
Dị bản
Thân ai nấy lo
Bò ai nấy giữ
Ai có thân người ấy lo
Ai có bò người ấy giữ
Thân ai nấy lo
Bò ai nấy giữ
Chẳng làm người bảo rằng ươn
Làm thì xương sống xương sườn phơi ra.
Chơi xuân kẻo hết xuân đi
Cái già sòng sọc nó thì theo sau.
Đường bộ thì sợ Hải Vân
Đường thủy thì sợ sóng thần Hang Dơi
Đê kia ai đắp nên cao
Cái dải sông đào ai xẻ làm khơi
Gạo ngô hoa quả mọi mùi
Nào ai cày cấy nào ai vun trồng
Bao giờ no ấm ung dung
Biết ai nhớ kẻ có công chăng là.
Cây trăm nhánh cùng về một cội
Nước nghìn sông chảy hội một dòng
Ai dầu lánh đục tìm trong
Em đây vẫn giữ một lòng với anh.
Em thương ai nấp bụi nấp bờ
Sớm trông đò ngược, tối chờ đò xuôi
Thuyền anh đậu bến lâu rồi
Sao em chưa xuống mà ngồi thuyền anh?
Yêu trẻ, trẻ đến nhà; kính già, già để phúc
Ngày sau con tế ba bò
Sao bằng lúc sống con cho lấy chồng
Ra đường thấy cánh hoa rơi
Hai tay nâng lấy, cũ người mới ta
Ra đường thấy cánh hoa rơi
Hai chân giậm xuống, chẳng chơi hoa thừa
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có bát cơm đầy, nhớ đến nhà nông
Đường đi cách bến cách sông
Muốn qua dòng nước, nhờ ông lái đò