Lúc sống thời chẳng cho ăn
Đến khi thác xuống, làm văn tế ruồi
Lúc sống thời chẳng cho ăn
Dị bản
Sống thì chẳng cho ăn nào
Chết thì cúng giỗ, mâm cao cỗ đầy
Sống thì chẳng cho ăn nào
Chết thì cúng giỗ, mâm cao cỗ đầy
Con giữ cha, gà giữ ổ
Dâu hiền hơn gái, rể hiền hơn trai
Cơm cha thời ngon, cơm con thời đắng
Công cha nghĩa mẹ ai đền
Mà em ông áo ôm mền theo anh?
Người thác thì đã yên rồi
Để cho người sống ở đời bơ vơ
Ba năm nhang khói phụng thờ
Đầu đội chữ hiếu tay xơ chữ tình
Chữ hiếu trung, thiếp tôi gánh vác một mình
Không hay chàng có thấu tình thiếp chăng
Đường đi khuất nẻo khơi trùng…
Trực nhìn đầu non hoa nở
Cảm thương mụ vợ không con
Cớ mần răng khô héo hao mòn
Sợ e thác nhục, xương còn bọc da
Ra đường thấy vợ người ta
Mập mịa chắc chắn, vợ nhà khô khan
Đêm nằm tôi thở, tôi than
Cầu trời, khấn Phật cho nàng sinh thai
Bất kỳ con gái, con trai
Sanh đặng một chút hôm mai thỏa lòng
Vợ chồng tôi cui cút một mình
Không con có của, để dành ai ăn?
Vừa may sinh đặng một thằng …
Đã rằng là nghĩa vợ chồng
Dầu cho nghiêng núi, cạn sông chẳng rời
Ngồi buồn bẻ lá gói nem
Con chị gói khéo, con em buộc đùm
Buộc rồi em để có nơi
Sáng mai chị bán kiếm lời nuôi em
Chiều chiều bẻ lá gói nem
Con chị gói khéo, con em cột đùm
Anh ơi uống rượu thì say
Bỏ ruộng ai cày, bỏ giống ai gieo?
Quýt Cái Bè nổi tiếng ngọt ngây
Ai ăn rồi nhớ mãi miền Tây
(Hành trình trên đất phù sa - Thanh Sơn)
Có âm dương, có vợ chồng,
Dẫu từ thiên địa cũng vòng phu thê.
(Cung oán ngâm khúc)