Khôn cho người ta rái, dại cho người ta thương
Dị bản
Khôn cho người ta vái
Dại cho người ta thương
Dở dở ương ương chỉ tổ cho người ta ghét
Khôn cho người ta vái
Dại cho người ta thương
Dở dở ương ương chỉ tổ cho người ta ghét
Khôn cậy, khéo nhờ
Khôn ngoan cũng thể đàn bà
Dẫu rằng vụng dại cũng là đàn ông
Chiều tà bóng ngả nương dâu,
Vin cành bẻ lá em sầu duyên tơ.
Tiếc công tháng đợi năm chờ,
Tưởng chàng có nghĩa, ai ngờ theo Tây.
Vùi thân trong đám bùn lầy,
Nước nào rửa sạch nhục này chàng ơi!
Nó lú có chú nó khôn
Lấy ngắn nuôi dài
Mật ngọt chết ruồi
Thân lừa ưa nặng
Khôn từng xu, ngu bạc vạn
Nàng dâu khôn lanh, nấu canh cho ngọt
Canh sôi hớt bọt, thêm ớt rắc tiêu
Mẹ chồng cay đắng đủ điều
Mẹ ghét cứ ghét, chồng chiều cũng vui
Khôn từ trong trứng khôn ra, dại đến già vẫn dại
Làm tớ người khôn hơn làm thầy thằng dại
Khôn ăn người dại người ăn
Đi cho biết đó biết đây
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn.
Lờ có nhiều loại: Loại đại dài từ 0,5 đến 1 m, gọi là “lờ bầu”, thả chỗ nước sâu như sông, hồ để bắt cá diếc, sảnh, dầy. Loại tiểu gọi là “lờ đồng”, thả nơi nước cạn như ao, đìa, ruộng bắt cá trê, rô, sặc, mương, nhét…