Ra về bẻ lá cắm đây,
Hôm sau ta cứ chốn này ta lên.
Ra về bẻ lá cắm đây
Dị bản
Ra về bẻ lá cầm tay,
Hôm sau ta cứ chốn này ta lên.
Ra về bẻ lá cắm đây,
Hôm sau ta cứ chốn này ta lên.
Ra về bẻ lá cầm tay,
Hôm sau ta cứ chốn này ta lên.
Trẻ thì bé dại thơ ngây,
Già thì lẫn lộn biết ngày nào khôn
Ăn nhín nhín bà Chín bẻ răng,
Ăn nhiều nhiều bà Kiều bẻ cổ
Thôi thôi chậu bể cá ra,
Lồng hư chim sẩy, cũ ta mới người
Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể
Con nuôi cha mẹ con kể từng ngày
Yêu nhau chẳng quản chiếu giường
Bẻ một cành lá che sương bạn ngồi
Chim hồng, chim hộc bay cao được là nhờ ở sáu trụ lông cánh. Nếu không có sáu trụ lông cánh thì chỉ là chim thường thôi (Trần Hưng Đạo).
Một tay gây dựng cơ đồ,
Bấy lâu bể Sở, sông Ngô tung hoành
(Truyện Kiều)
Bấy lâu đáy bể mò kim,
Là nhiều vàng đá phải tìm trăng hoa?
Ai ngờ lại họp một nhà,
Lọ là chăn gối mới ra sắt cầm!
(Truyện Kiều)
Lòng thơ lai láng bồi hồi,
Gốc cây lại vạch một bài cổ thi.
(Truyện Kiều)
Ở vùng biển Bắc Bộ cũng có một loài cá bẹ, còn gọi là cá đé, thịt ngon thuộc hàng "tứ quý" (chim, thu, nhụ, đé).
Người xưa có phong tục mời ăn trầu khi gặp nhau. Trầu cau tượng trưng cho tình yêu đôi lứa, vợ chồng, nên là một lễ vật không thể thiếu trong các dịp cưới hỏi.
Nghe nghệ sĩ nhân dân Thu Hiền hát bài Hoa cau vườn trầu.