Chữ rằng “Ngư thủy một đường”
Bây giờ cùng chiếu cùng giường bậu ơi!
Chữ rằng ngư thủy một đường
Dị bản
Chữ rằng “Ngư thủy nhứt đường”
Bao giờ cùng chiếu cùng giường mới an
Chữ rằng “Ngư thủy nhứt đường”
Bao giờ cùng chiếu cùng giường mới an
Thấy em tốt mã anh lầm
Bây giờ so lại, giận bầm lá gan
Bấy lâu chàng đợi thiếp trông
Bây giờ chàng hỏi, thiếp không sao đành
Mình nghiêng tai tôi nói cho rành
Theo mình có thác cũng đành dạ tôi
Lời nguyền có cụm núi xanh
Bao giờ cội rũ thì cành mới rơi
Mình đừng sầu muộn ốm đau
Bây giờ cách mặt, ngày sau vợ chồng
Thương nhau từ thuở méo trời
Bây giờ méo đất phải rời nhau ra
Em như cái búp hoa hồng
Anh giơ tay uốn bẻ về bồng nâng niu
Ở xa không biết nên lầm
Bây giờ rõ lại vàng cầm cũng buông
Xưa kia em cũng lượt là
Bây giờ áo rách hóa ra thân tàn
Vô duyên mua phải gương mờ
Bao giờ gương vỡ mà mua gương lành
Xưa kia nó cũng là hoa
Bây giờ nó rách, nó ra bông tàn
Hồi nào một gối đôi đầu
Bây giờ bỏ thảm bỏ sầu cho em
Khi sang mẹ chẳng cho sang
Bây giờ quan cấm đò ngang không chèo
Khi đi thì bóng đang dài
Bây giờ bóng đã nghe ai bóng tròn
Người vào chung gối loan phòng
Nàng ra tựa bóng đèn chong canh dài
(Truyện Kiều)
Tại gia tòng phụ: khi còn nhỏ ở với gia đình phải theo cha,
Xuất giá tòng phu: khi lập gia đình rồi phải theo chồng,
Phu tử tòng tử: khi chồng qua đời phải theo con.
Trong ca dao - dân ca, đạo cang thường thường dùng để chỉ tình cảm vợ chồng.
Đã nguyền hai chữ đồng tâm
Trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai
(Truyện Kiều)
Bỉ thái tiêu hề.
Nhất nhật bất kiến,
Như tam thu hề
Dịch:
Cỏ tiêu đi hái kìa ai,
Xa nhau chẳng gặp một ngày đợi trông.
Bằng ba mùa đã chất chồng.
"Một ngày không gặp xem bằng ba thu" thường dùng để chỉ sự nhớ nhung khi xa cách của hai người yêu nhau.