Ví dầu tình thiếp dở dang
Thì cho thiếp mượn đò ngang thiếp về
Ví dầu tình thiếp dở dang
Dị bản
Ví dầu tình đã phụ phàng
Xin đưa thiếp xuống đò ngang thiếp về
Ví dầu tình đã phụ phàng
Xin đưa thiếp xuống đò ngang thiếp về
Ông già bạc phếu râu tôm
Thấy dâu quét bếp còn lườm mắt dê
Người đâu mà lại lạ đời
Con gái Hà Nội lấy người bên Tây
Tây đâu có ở đất này
Nó về nước nó khốn thay thân già
Ví dầu vàng chín vàng mười
Vàng tới đất người vàng cũng ra than
Anh đau ba năm, anh không ốm
Anh đói sáu tháng, anh không mòn
Vắng em một bữa, da còn bọc xương
Đi đâu lang chạ thì hư
Ở đây với dượng cũng như có chồng
Chưa chồng dượng kiếm chồng cho
Chưa con dượng kiếm con cho mà bồng
Bước lên ba bước lại ngừng
Tuổi em còn nhỏ chưa từng làm dâu
Làm dâu khó lắm ai ơi
Vui chẳng dám cười, buồn chẳng dám than
Làm dâu khó lắm anh ơi
Bát cơm đôi đũa cũng nhờ tiếng anh
Lẽ nào thương kẻ ngu si,
Hơi đâu thương đứa nằm lì mà ăn.
Quan đâu thương kẻ ngu si
Của đâu cho đứa nằm lì mà ăn
Ăn đằng sóng nói đằng gió
Ăn đầu sóng nói đầu gió
Con dâu tôi dại lại khờ
Nấu cơm trong bếp quên sơ, quên vần
Nấu canh như thể xà bần
Bữa mặn bữa lạt, không lần nào ngon
Làm bánh, nắn cục nắn hòn
Bỏ vô mà hấp chẳng còn chút nhưn
May áo rồi lại may quần
Tra khuy lộn ngược sau lưng vá quàng
Đi chợ phải thói ăn hàng
Mua ba đồng mắm chợ tan mới về
Về nhà rồi đi ngồi lê
Cửa nhà dơ dáy chắng hề quét lau
Nuôi heo sợ tốn cám rau
Tới mùa gặt hái giả đau ở nhà!
Con nhà ai nho nhỏ lại khờ
Nấu cơm trong bếp quên sơ, quên vần
Chim đậu chẳng bắt, đi bắt chim bay
"Nào ta biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ." (Chữ người tử tù - Nguyễn Tuân)
Một góc bãi cát phía tây nam Hòn Dứa. Bãi cạn đá đen phía trước Hòn Dứa là Hòn Than. Phía xa xa đằng sau là núi Đá Bia.