Có trầu mà chẳng có vôi
Có chăn, có chiếu, không người nằm chung
Có trầu mà chẳng có vôi
Dị bản
Có trầu có vỏ không vôi
Có chăn có chiếu không người nằm chung
Có trầu có vỏ không vôi
Có chăn có chiếu không người nằm chung
Cái bống mặc xống ngang chân
Lấy chồng kẻ chợ cho gần, xem voi
Trèo lên trái núi mà coi
Thấy ông quản tượng cưỡi voi đánh cồng
Túi vóc mà thêu chỉ hồng
Têm trầu cánh phượng cho chồng đi thi
Một mai chồng đỗ, vinh quy
Võng anh đi trước, em thì võng sau
Tàn quạt, hương án theo hầu
Vinh quy bái tổ, giết trâu ăn mừng
Cô kia cắt cỏ đồng màu
Chăn trâu cho béo làm giàu cho cha
Giàu thì chia bảy chia ba
Phận cô là gái được là bao nhiêu
Nước trong ai chẳng rửa chân
Hoa thơm ai chẳng tới gần gốc cây
Hay chi chọc gái có chồng
Cơm chan nước lã mặn nồng vào đâu
Nhớ ai con mắt lim dim
Chân đi thất thểu như chim tha mồi
Nhớ ai hết đứng lại ngồi
Ngày đêm tơ tưởng một người tình nhân.
Ra đường em mải nhìn anh
Để chân em vấp đổ thành nhà vua
Ra đường mải mắt trông anh
Nên chân em đá đổ thành nhà vua
Vốn anh là vốn buôn nồi
Trượt chân một cái, lỗ lời anh đi
Chồng què lấy vợ kiễng chân
Nuôi được đứa ở, đứt gân lại què
Ra đường thấy cánh hoa rơi
Hai tay nâng lấy, cũ người mới ta
Ra đường thấy cánh hoa rơi
Hai chân giậm xuống, chẳng chơi hoa thừa
Nằm giữa không mất phần chăn
Chàng đi trâu để em chăn
Để nón em đội để khăn em cầm
Nhác trông thấy bóng anh đi
Thấy chân anh bước dạ thì em thương
Nhác trông thấy bóng anh qua
Hình dung chải chuốt thật là xinh sao
Em mong thấy mặt em chào
Vắng anh em những khát khao đêm ngày
Ra về chín nhớ mười thương
Bước chân lên ngựa cầm cương dùng dằng
Người xưa có phong tục mời ăn trầu khi gặp nhau. Trầu cau tượng trưng cho tình yêu đôi lứa, vợ chồng, nên là một lễ vật không thể thiếu trong các dịp cưới hỏi.
Nghe nghệ sĩ nhân dân Thu Hiền hát bài Hoa cau vườn trầu.
Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy
Hai bên có lính hầu đi dẹp đường.
Tôi ra đón tận gốc bàng
Chồng tôi xuống ngựa, cả làng ra xem.
(Thời trước - Nguyễn Bính)