Kiểng hoang chẳng thấy ai nhìn
Anh thò tay sửa kiểng, năm bảy người giành, trời ơi!
Kiểng hoang chẳng thấy ai nhìn
Dị bản
Kiểng hoang chẳng thấy ai nhìn
Kiểng vào trong chậu, kẻ rình người bưng.
Kiểng hoang chẳng thấy ai nhìn
Kiểng vào trong chậu, kẻ rình người bưng.
Rừng hoang sóc nhảy tưng bừng,
Hoa chưa nở nhụy, bướm đừng lao xao
Gặp thời thì cứ hoang huênh
Hết thời thì chỉ lênh đênh như bèo
Gà khôn thì chớ đẻ hoang
Trai khôn thì chớ bỏ làng mà đi
Đói ăn vụng
Túng làm càn
Chèo mau để thiếp gặp anh,
Hai ta hiệp cho thành một đôi
Thằng trọc mà ăn canh măng
Đánh rắm đánh rít thối hoăng cả chùa
Bà vãi vác gậy đi khua
Mồ cha thằng trọc ở chùa bà chi!
Có khó thì mới có sang
Chẳng ai đem võng bà hoàng đến cho
Phượng hề phượng hề quy cố hương
Ngao du tứ hải cầu kỳ hoàng
Thời vị ngô hề vô sở tương
Hữu diện thục nữ tại khuê phường
Thất nhĩ ngân hà, sầu ngã trường
Hà duyên giao cảnh vi uyên ương
Tương hiệt ương hề cộng cao tường
Trong Bích Câu Kỳ ngộ có câu:
Cầu hoàng tay lựa nên vần
Tương Như lòng ấy Văn Quân lòng nào
Quê hương Kinh Bắc có dân ca quan họ và lễ hội Gióng được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại.