Gái phải lòng trai đem của về nhà
Trai phải lòng gái dỡ cột nhà đem đi
Gái phải lòng trai đem của về nhà
Dị bản
Gái phải lòng trai đem của về nhà
Trai phải lòng gái lăn cả cột nhà mang điGái khôn bòn của về nhà
Trai si dở cả cột nhà đem đi
Gái phải lòng trai đem của về nhà
Trai phải lòng gái dỡ cột nhà đem đi
Gái phải lòng trai đem của về nhà
Trai phải lòng gái lăn cả cột nhà mang đi
Gái khôn bòn của về nhà
Trai si dở cả cột nhà đem đi
Trăm năm, trăm tuổi, trăm chồng
Mà duyên chưa lợt, má hồng chưa phai
Rượu nào rượu lại say người
Bớ người say rượu, chớ cười rượu say!
Ôm bầu mang tiếng thị phi
Bầu không có rượu, uống gì mà say!
– Mang bầu tìm bạn cố tri
Tìm không gặp bạn li bì những say
Đèo bòng mang tiếng thị phi
Bầu không có rượu lấy gì mà say?
Mang bầu chịu tiếng thị phi,
Bầu không có rượu lấy gì mà say?
Trời sinh hùm chẳng có vây
Hùm mà có cánh, hùm bay lên trời
Người khôn ai nỡ roi đòn
Một lời nhè nhẹ hãy còn đắng cay
Kim vàng ai nỡ uốn câu
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời
Tui hun mình dẫu có la làng
Thì tui la xóm hai đàng chịu phạt chung.
Tui hun mình dẫu có làm hung
Nhơn cùng tắc biến, tui chun xuống sàn
Hoa thơm ai nỡ bỏ rơi
Người khôn ai nỡ nặng lời làm chi
Hoa thơm ai dễ bỏ rơi
Người khôn ai nỡ nặng lời với ai
Chiều chiều ra đứng bờ sông
Kẻ kéo cho chết, người không động mình
Kẻ yêu nên ít lời cao hạ,
Người ghét càng nhiều tiếng thị phi.
(Than thân - Nguyễn Hữu Chỉnh)
Xưa từng có xóm có làng
Bà con cô bác họ hàng gần xa
Con trâu, con chó, con gà
Đàn cò, lũ sẻ, đều là cố tri.
(Mộc mạc - Võ Phiến)
Bấy lâu đáy bể mò kim,
Là nhiều vàng đá phải tìm trăng hoa?
Ai ngờ lại họp một nhà,
Lọ là chăn gối mới ra sắt cầm!
(Truyện Kiều)