Năm bảy tháng trước, còn che còn đậy
Năm bảy tháng sau, lỡ bợ lỡ bưng
Trực nhìn nước mắt rưng rưng
Khai hoa nở nhụy, khổ quá chừng, anh ơi!
Vườn em đã có choẻn cau
Nhà anh có chiếc cơi son đợi chờ
Anh về thưa mẹ với thầy
Anh sang làm rể tết nầy là xong
Trong trận Ngọc Hồi-Đống Đa năm Kỷ Dậu (1779), số lượng quân sĩ nhà Thanh (Trung Quốc) bị quân Tây Sơn tiêu diệt, hoặc giẫm lên nhau mà chết, hoặc chết đuối khi tháo chạy, lên đến vài vạn người. Sau trận này trong dân gian xuất hiện một tác phẩm khuyết danh có tựa là Thiên triều văn (Văn tế quân "thiên triều"), dài 62 câu lục bát, tỏ ý xót thương binh lính nhà Thanh tử trận, đồng thời kể lại một cách chân thực và sinh động khí thế mạnh mẽ của quân Tây Sơn.
Anh về cho em về theo
Bác mẹ có đánh ta leo lên giàn
Con chim quỳnh nhung ăn trái quỳnh châu
Chàng đà phụ thiếp thiếp đâu phụ chàng
Không tới lui thì ra chỗ từ nan
Tới lui thì sợ miệng thế gian chê cười
Nguyện cùng nhau đất chín trời mười
Trăm năm không bỏ nghĩa người bạn ơi!
Một tay gây dựng cơ đồ,
Bấy lâu bể Sở, sông Ngô tung hoành
(Truyện Kiều)
Bình luận