Lẽ nào thương kẻ ngu si,
Hơi đâu thương đứa nằm lì mà ăn.
Lẽ nào thương kẻ ngu si
Dị bản
Quan đâu thương kẻ ngu si
Của đâu cho đứa nằm lì mà ăn
Lẽ nào thương kẻ ngu si,
Hơi đâu thương đứa nằm lì mà ăn.
Quan đâu thương kẻ ngu si
Của đâu cho đứa nằm lì mà ăn
Ai ơi chớ vội khoe mình,
Dễ mà bưng kín miệng bình được sao
Nghèo giữa thị thành không người hỏi
Giàu tại rừng sâu lắm kẻ tìm
Khó giữa chợ không ai màng tới
Giàu rừng sâu nhiều kẻ vãng lai
Lắm kẻ yêu như diều gặp gió
Chẳng ai ngó như chó đầu hè
Nghe lời em kể thêm thương
Mong cho tình lược nghĩa gương vẹn tròn
Đã chơi, chơi chốn mĩ miều
Trăm gươm kề cổ cũng liều mà chơi
Tình chồng vợ anh không tưởng tới
Nghĩa sinh thành anh chẳng kể chi
Sao anh bất thức bất tri
Anh đi lính mộ được gì đâu na
Anh nghe em hỏi đây mà
Ai sinh ai đẻ anh ra thành người
Sao anh không sợ người cười
Cái nòi lính mộ mấy đời sướng thân
Hỏi anh anh phải phân trần
Cha già mẹ yếu đỡ đần cậy ai?
Tình non nghĩa nước bao ngày
Con trăng cõi Bắc đã đầy nhớ thương
Sông sâu còn có kẻ dò
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng
Lòng sông lòng biển dễ dò
Ai từng bẻ thước mà đo lòng người
Dò sông dò biển dễ dò
Đố ai lấy thước mà đo lòng người
Ba bà đi chợ với nhau
Một bà đi trước kể chuyện nàng dâu
Một bà đi sau tu tu lên khóc
Nhà bà có phúc cưới được dâu hiền
Nhà tôi vô duyên cưới cô dâu dại
Việc làm thì rái, chỉ tưởng những ăn
Hễ bảo quét sân đánh chết ba gà
Bảo đi quét nhà, đánh chết ba chó
Có mâm giỗ họ miếng ra miếng vào
Rửa bát cầu ao liếm dĩa quèn quẹt …
Hèn mà làm bạn với sang
Kẻ ngồi người đứng có ngang nhau bao giờ
Nghèo giữa chợ, nào ai có kể
Giàu đầu non, nhiều kẻ viếng thăm
Tổ cha thằng bố cu gồ
Làm cho tao phải dọn đồ xuống ao
Giường thờ thì ngâm xuống ao
Lại bắt ông vải chui vào bụi năn
Vợ chồng nói chuyện thì thầm
Đêm ngày cắp bị ra nằm cồn Me
Nằm thì lắng tai mà nghe
Nó đang đốt ở ngoài nghè Phú Vinh
Súng thì nó bắn ình ình
Mẹ con giật mình lại phải chạy xa
Sớm mai nó đốt Mỹ Đà
Cửa nhà tan nát, vại cà sạch không
Bấy giờ vợ mới biểu chồng
“Thôi thôi ta phải dốc lòng xin đi”
Chồng thì nó bắt cu li
Vợ thì mặt bủng da chì mà lo
Chẳng qua đến lúc mạt đồ
Nước Nam có đám sao cờ mọc ra
Triều đình bảy vía còn ba
Quân Tây vừa dọa đái ra đầy quần
Cho nên mới khổ đến dân
Tổ tiên cũng bị muôn phần lao đao.
Kẻ ăn người ở trong nhà
Sớm khuya công việc giúp ta nhọc nhằn
Thương người đày đọa chút thân
Chớ nên ngược đãi lòng nhân mới là
Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
(Giang hồ - Phạm Hữu Quang)
Ngày xưa, theo quan niệm dân gian, sao chổi xuất hiện thường được cho là điềm loạn lạc.