Trời mưa mát đất, con cá lóc (nó) thoát khỏi nò
Cả tiếng kêu người nghĩa trên bờ,
(Vậy chớ) mùng ai có rộng cho tôi ngủ nhờ một đêm.
Trời mưa mát đất
Dị bản
Trời mưa mát đất con cá lóc nó thoát khỏi nò
Mùng ai có rộng cho tôi ngủ nhờ một đêm.
Trời mưa mát đất, con cá lóc (nó) thoát khỏi nò
Cả tiếng kêu người nghĩa trên bờ,
(Vậy chớ) mùng ai có rộng cho tôi ngủ nhờ một đêm.
Trời mưa mát đất con cá lóc nó thoát khỏi nò
Mùng ai có rộng cho tôi ngủ nhờ một đêm.
Trời mưa răng rắc, nước mắt chảy liên tu
Rượu cầm tay uống giải sầu tư
Kiếp này không đặng, đi tu cho rồi!
Ông trời mưa răng rắc, nước mắt chảy lưu liên
Rượu cầm tay uống giải buồn phiền
Kiếp này không gặp anh nguyền kiếp sau.
Hoa thơm trồng dựa hàng rào
Gió nam, gió bắc gió nào cũng thơm.
Chó đâu chó sủa chỗ không
Chẳng thằng ăn trộm cũng ông ăn mày
Chó cắn chẳng cắn chỗ không
Chẳng thằng ăn trộm, cũng ông ăn mày
Ăn thì ăn những miếng ngon
Làm thì chọn việc cỏn con mà làm
Chiều chiều ra đứng bờ sông
Kẻ kéo cho chết, người không động mình
Kim vàng ai nỡ uốn câu
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời
Người khôn ai nỡ roi đòn
Một lời nhè nhẹ hãy còn đắng cay
Trời sinh hùm chẳng có vây
Hùm mà có cánh, hùm bay lên trời
Ôm bầu mang tiếng thị phi
Bầu không có rượu, uống gì mà say!
– Mang bầu tìm bạn cố tri
Tìm không gặp bạn li bì những say
Đèo bòng mang tiếng thị phi
Bầu không có rượu lấy gì mà say?
Mang bầu chịu tiếng thị phi,
Bầu không có rượu lấy gì mà say?
Gái phải lòng trai đem của về nhà
Trai phải lòng gái dỡ cột nhà đem đi
Gái phải lòng trai đem của về nhà
Trai phải lòng gái lăn cả cột nhà mang đi
Gái khôn bòn của về nhà
Trai si dở cả cột nhà đem đi
Hoài hơi mà đấm bị bông
Đấm được bên nọ, nó phồng bên kia
Bấy lâu đáy bể mò kim,
Là nhiều vàng đá phải tìm trăng hoa?
Ai ngờ lại họp một nhà,
Lọ là chăn gối mới ra sắt cầm!
(Truyện Kiều)
Kẻ yêu nên ít lời cao hạ,
Người ghét càng nhiều tiếng thị phi.
(Than thân - Nguyễn Hữu Chỉnh)
Xưa từng có xóm có làng
Bà con cô bác họ hàng gần xa
Con trâu, con chó, con gà
Đàn cò, lũ sẻ, đều là cố tri.
(Mộc mạc - Võ Phiến)