Em về chẳng có chi đưa
Trông trời hửng nắng đừng mưa trơn đường
Em về chẳng có chi đưa
Dị bản
Anh về em chẳng biết lấy chi đưa
Vái trời đừng nắng, đừng mưa cho anh về
Em về chẳng có chi đưa
Trông trời hửng nắng đừng mưa trơn đường
Anh về em chẳng biết lấy chi đưa
Vái trời đừng nắng, đừng mưa cho anh về
Ra về đường rẽ chia tư
Đạo chồng nghĩa vợ, ai trao thư chớ cầm
Đôi ta thật dạ đồng tâm
Như chim xây tổ, như tằm kéo tơ
Ra về đàng rẽ chia tư
Ai trao vàng đừng lấy, ai trao thư đừng cầm
Miệng người chưa dễ bít bưng
Những điều cẩn mật xin đừng nói ra
Hoa thơm đang buổi sáng mai
Gần trưa đứng bóng hoa phai dần dần
Đói thì ra kẻ chợ, đừng lên rợ mà chết
Bến em có gốc dừa tơ
Đêm trăng em đứng, em chờ đợi ai
Thương người, tới đứng ngõ người
Đất mòn chín tấc, thiên hạ cười mười phân
Còn tiền chán vạn người mời
Hết tiền anh đứng trông trời thở than
Tới đây chiếu trải trầu mời
Can chi mà đứng giữa trời sương sa
Rạp hát bóng chào rào chộn rộn
Sở đồ hình ngồi đứng chỉnh tề
Thăm em một chút anh về,
Chơi khuya lính bắt khó bề phân bua
Nhà hát bóng chào rào chộn rộn
Sở chụp hình ngồi đứng chỉnh tề
Thăm em một chút anh về
Chơi khuya lính bắt khó bề phân qua
Anh ở làm sao cho vợ anh thôi
Bây giờ khóc đứng, than ngồi với ai?
Chiều chiều dắt vợ vô rừng
Bẻ roi đánh vợ biểu đừng theo trai
Chầu rày đã có trăng non
Để anh lên xuống có con em bồng
(Hát bài chòi)