Nồi đồng thì úp vung đồng
Dị bản
Nồi đồng mà úp vung đồng
Lựa sao cho được anh chồng có duyên
Nồi đồng mà úp vung đồng
Lựa sao cho được anh chồng có duyên
Dao vàng thì cán phải vàng
Dao vàng cán bạc, lỡ làng duyên em
Đèn nào cao bằng đèn Ba Vát
Gái nào bạc bằng gái chợ Giồng
Ngày em làm lễ tơ hồng
Là ngày em bẻ gãy chữ đồng với anh
Giếng làng vẫn mạch nước trong
Mặc ai phụ bạc đèo bòng với ai
Trách cha trách mẹ muôn phần
Ngồi trên đống bạc mà cân đống chì
Ai về đừng bảo cầm khăn
Có một đồng bạc để dành cưới em
Ba hào thời để mua tem
Mời hết thiên hạ anh em xa gần
Cưới em ăn uống linh đình
Sơn Tây, Hà Nội đồn mình lấy ta
Một hào anh mua con gà
Hào hai đi chợ, hào ba đi tàu
Năm xu mua gói thuốc lào
Hào tư mua gói chè tàu uống chơi
Một hào đong gạo thổi xôi
Năm xu mua thịt, còn thời rau sưa
Anh ngồi anh tính cũng vừa
Cưới em đồng bạc còn thừa một xu.
Ra về bạn chớ nghe ai
Nghe rồi bàn bạc mà sai tấc lòng
Nghe lời anh kể nhẹ nhàng
Trong tay có bạc có vàng cũng trao
Cất nhà quay cửa về nam
Quay lưng về bắc không làm có ăn.
Quê hương Kinh Bắc có dân ca quan họ và lễ hội Gióng được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại.
Đã nguyền hai chữ đồng tâm
Trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai
(Truyện Kiều)
Thuốc lào thường được đóng thành bánh để lưu trữ, gọi là bánh thuốc lào.