Chuồn chuồn đậu ngọn mía mưng
Em đà có chốn, anh đừng vãng lai
Chuồn chuồn đậu ngọn mía mưng
Dị bản
Chuồn chuồn đậu ngọn cây gừng
Em đà có chốn anh đừng tới lui
Chuồn chuồn đậu ngọn cây gừng
Em đà có chốn anh đừng tới lui
Chưa đi anh đã vội về
Đã đi đừng vội, vội về đừng đi.
Chưa đi anh đã vội về
Hay là xuân giục, vội về với xuân?
Chuột kêu rúc rích trong rương
Anh đi cho khéo, kẻo đụng giường má hay
Má hay má hỏi đi đâu
Con đi bắt chuột cho mèo con ăn
Ước sao ăn ở một nhà
Ra vào đụng chạm, kẻo mà nhớ thương.
Thương cha thương mẹ có khi
Thương em lúc đứng lúc đi lúc ngồi
Thương cha thương mẹ có hồi
Thương em lúc đứng lúc ngồi cũng thương
Giàu cha giàu mẹ thì mừng
Giàu cô giàu bác thì đừng có trông
Giàu cha giàu mẹ thì mừng
Giàu anh giàu chị thì đừng cậy trông
Giàu cha giàu mẹ thì nhờ
Giàu anh giàu chị đừng chờ uổng công
Giàu cha giàu mẹ thì ham,
Giàu cô, giàu bác, ai làm nấy ăn
Nước trong ai chẳng rửa chân
Hoa thơm ai chẳng tới gần gốc cây
Hèn mà làm bạn với sang
Kẻ ngồi người đứng có ngang nhau bao giờ
Người vào chung gối loan phòng
Nàng ra tựa bóng đèn chong canh dài
(Truyện Kiều)
Cũng có kẻ màn lan trướng huệ
Những cậy mình cung quế Hằng Nga
(Văn tế thập loại chúng sinh - Nguyễn Du)