Neo ghe vô dựa gốc bần
Em thương anh nói vậy chớ biết mình đặng gần hay không
Neo ghe vô dựa gốc bần
Dị bản
Sáng neo ghe dựa cây bần
Em thương nói vậy chớ biết mình gần hay không?
Sáng neo ghe dựa cây bần
Em thương nói vậy chớ biết mình gần hay không?
Có con đi chẳng kịp người
Bận cho con bú, bận cười với con.
Chồng chị chị để trên bàn
Phòng khi đi chợ mua màn về che
Thân em như cái chổi để đầu hè
Phòng khi mưa gió đi về chùi chân
Cờ bạc là bác thằng bần
Cửa nhà bán hết ra thân ăn mày
Cờ bạc là bác thằng bần
Ruộng nương bán hết xỏ chân vào cùm
Cờ bạc là bác thằng bần,
Cửa nhà bán hết, tra chân vào cùm
Tiếng đồn con gái Bảo An
Sớm mai đi chợ, tối đan mành mành
Khen cho cô gái Bảo An
Ban ngày dệt vải, tối đan mành mành
Canh khuya em thức dậy, em lau nĩa rửa dĩa, dọn bàn,
Tay em san rượu chát, miệng em hát một đôi câu.
Trên lầu kia tiếng chuông đánh rộ,
Dưới nhà việc trống đổ tàn canh.
Em đây lịch sự chi đó mà đi đâu năm bảy người giành?
Giả như con cá kia ở chợ, dạ ai đành nấy mua
Canh khuya em thức dậy
Em lau đĩa, dọn bàn
Tay em san rượu chát
Miệng em hát đôi câu
Trên lầu kia tiếng chuông đánh rộ
Dưới nhà việc trống đổ tàn canh
Em đây năm bảy người giành
Như cá ở chợ, dạ ai đành nấy mua.
Chiều chiều rửa dĩa lau bàn
Tay sang rượu chát
Miệng hát đôi câu
Trống trên lầu vội đổ
Trống ngoài chợ tan canh
Lịch sử làm chi ba bảy người giành
Tợ như con cá rô ở giữa chợ
Ai đành nấy mua!
Đi cầu đi quán
Đi bán lợn con
Đi mua cái xoong
Đem về đun nấu
Mua quả dưa hấu
Về biếu ông bà
Mua một đàn gà
Về cho ăn thóc
Mua lược chải tóc
Mua cặp gài đầu
Đi mau về mau
Kẻo trời sắp tối
Cầu kiều ván mỏng gió rung
Bạn về sửa lại cho ta đi chung một cầu
Xem phóng sự Nghề xưa còn một chút này về nghề nấu đường ở Bảo An.