Thôi đừng khóc ó khó coi
Nước mắt cá sấu gạt người tình chung.
Thôi đừng khóc ó khó coi
Dị bản
Thôi đừng khóc ré hổ ngươi
Làm trai chớ để ai cười tình si
Thôi đừng khóc ré hổ ngươi
Làm trai chớ để ai cười tình si
Ngựa ô anh thắng kiệu vàng
Anh tra khớp bạc đưa nàng về dinh
Ăn ở như bát nước đầy
Cơm niêu nước lọ
Ăn bờ ở bụi
Ăn lông ở lỗ
Tôi ở Cao Lãnh, tôi nghèo quá xá
Tôi chèo vô Cà Mau, Rạch Giá
Tôi mua ít giạ khoai lang
Tôi bán một giạ lời được một cắc
Tôi trở về thấy anh ngồi sòng tứ sắc
Thời tôi kể chắc ảnh thua rồi
Trời ơi, nhà nghèo con dăm bảy đứa
Gạo tôi kiếm từng nồi anh có biết không?
Ngựa ô trổ mã thành rồng
Anh đây trổ mã thành chồng của em.
Muốn chắc ở nhà gạch,
Muốn sạch quét chổi cùn
Khi giàu chẳng có đỡ ai
Đến khi hoạn nạn, chẳng ai đỡ mình
Trà Ô Long nước trong vị ngọt
Tình đôi mình như đọt mía lau
Con đi mười mấy năm trời,
Một thân, một bóng, nửa đời gió sương.
Thầy đừng nhớ, mẹ đừng thương,
Cầm như đồng kẽm ngang đường bỏ rơi!
Thầy mẹ ơi, thầy mẹ ơi,
Tiếc công thầy mẹ đẻ người con hư!
(Thư gửi thầy mẹ - Nguyễn Bính)