Đêm qua gió bấc mưa dầm
Dị bản
Đêm qua gió bấc mưa dầm
Đèn lầm với bóng, bóng lầm với anh
Đêm qua gió bấc mưa dầm
Đèn lầm với bóng, bóng lầm với anh
Mười hai giờ kiểng đổ nhà thờ,
Sao anh không học đặng nhờ tấm thân?
Tai bay vạ gió
Cây oằn vì bởi gió Nam
Xa anh vì bởi mẹ ham kẻ giàu
– Ai lên đón gió hỏi mây,
Có khuôn đúc trẻ cho đây mượn cùng?
– Anh kia ăn nói lạ lùng,
Khuôn ai nấy đúc, mượn cùng ai cho.
Tham buổi giỗ
Lỗ buổi cày
Ăn bữa giỗ
Lỗ bữa cày
Cây cao gió vật gió vờ
Chẳng bằng cây thấp gió đưa dịu dàng
Ra đồng gió mát thảnh thơi
Thương người nằm võng nắng nôi ở nhà
Trời giông gió thổi, cỏ nổi vào bờ
Dầu ai có nói, tôi cũng thờ mình anh thôi
Trời giông cỏ nổi gió thổi tạt vô bờ
Dẫu mưa dầm gió bấc em cũng chờ mình anh.
Cho hay là thói hữu tình
Đố ai dứt mối tơ mành cho xong
(Truyện Kiều)
Cạn lời, khách mới thưa rằng,
Buộc chân, thôi cũng xích thằng nhiệm trao
(Truyện Kiều)