Năm thì mười họa
Dị bản
Năm thuở mười thì
Năm thuở mười thì
Mồm năm miệng mười
Chín người mười ý
Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ
Tay bưng dĩa muối, sàng rau
Người ơi xin hãy thương nhau trọn đời
Trăng rằm mười sáu trăng nghiêng
Thương em chúm chím cười duyên một mình
Hôm nay mười bốn, mai rằm
Chín tháng cũng đợi, mười năm cũng chờ
Trăm năm quyết đợi, quyết chờ
Dẫu mà tóc bạc như tơ cũng đành
Chín bỏ làm mười
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Nhịn ăn mười bữa chưa gầy
Nhịn đụ một bữa mặt mày xanh xao
Một mẹ nuôi chín mười con
Chín mười con không nuôi tròn một mẹ
Một mẹ nuôi được mười con
Mười con không nuôi được một mẹ
Gió đưa mười bảy lá xoài
Bên văn bên võ ru tài hát thi
Hát thi tao hát với mầy
Chiếu bông gối dựa nàng đây anh về
Gió đưa mười tám lá xoài
Bên văn bên võ thi tài hát đua
Gió đưa đỏng đảnh lá tre
Mặt rỗ hoa mè, anh thấy mà thương!
Gió đưa mười tám lá me
Mặt rỗ hoa mè, ăn nói vô duyên
Gió đưa mười tám lá me
Mặt rỗ hoa mè, xấu lắm ai ơi!
Con gái mười bảy chớ ngủ cùng cha
Con trai mười ba đừng nằm cùng mẹ
Bao giờ nước ngọt đường cay
Gánh vừa lon gạo thì thằng Tây ở tù
Chừng nào muối ngọt đường cay
Gánh vừa lon gạo thì thằng Tây ở tù
Em đi qua cầu qua trăm cái nhịp
Em đi không kịp kêu bớ anh ơi
Nghĩa tào khang sao anh đành vội dứt
Đêm em nằm ấm ức ngày lụy ứa tuôn rơi
Bấy lâu nay em mang tiếng chịu lời
Xa nhau bởi tại ông trời biểu xa
Qua cầu một trăm cái nhịp
Em không theo kịp kêu bớ hỡi chàng
Cái điệu tào khang sao chàng vội dứt
Đêm nằm nghỉ tức, giọt lệ tuôn rơi
Nhón chân lên kêu: “Bớ hỡi trời
Ai bày mưu cho bạn, bạn dứt nơi ân tình!”
Cầu cao ba mươi sáu nhịp,
Em theo không kịp, nhắn lại cùng chàng
Cái nợ tào khang, sao chàng vội dứt?
Ðê nằm thao thức, tưởng đó với đây.
Biết khi nao cho phượng gặp bầy
Cho le gặp nhạn
Ruột đau từng đoạn
Gan thắt chín từng
Anh với em như chanh với khế, như quế với gừng,
Dầu xa nhau nữa cũng đừng tiếng chi…
Cái cầu ba mươi sáu nhịp
Em đi chẳng kịp nhắn vội với chàng
Nghĩa tao khang sao chàng vội dứt
Đêm nằm thao thức tưởng bức thư người
Bấy lâu nay em mang tiếng chịu lời
Bây giờ anh ở bạc, có ông Trời xét soi