Mẹ cho bú mớm nâng niu
Tội Trời thì chịu, chẳng yêu bằng chồng
Mẹ cho bú mớm nâng niu
Dị bản
Mẹ cha bú mớm nâng niu
Tội Trời đành chịu, không yêu bằng chồng
Mẹ cha bú mớm nâng niu
Tội Trời đành chịu, không yêu bằng chồng
Mẹ còn là cả trời hoa
Cha còn là cả một tòa kim cương
Con biết nói, mẹ hói đầu
Mẹ dạy thì con khéo, bố dạy thì con khôn
Con lên ba, mới ra lòng mẹ
Mẹ em đẻ em trong bồ
Anh nghĩ chuột nhắt, cũng vồ được em
Mẹ em đẻ em trong chum
Nắp vàng đậy lại, khăn vuông trùm ngoài
Khăn vuông phải nắng thì phai
Củ nâu phải nắng thì mài chẳng ra
Mẹ em đẻ em trong chum
Lấy nắp đậy lại, khăn dum bọc ngoài
Mẹ em đẻ em trong chum
Lấy nắp đậy lại, ngoài trùm vải nâu
Mẹ em đi chợ đường trong
Mua em cây mía vừa cong vừa dài
Mẹ em đi chợ đường ngoài
Mua em cây mía vừa dài vừa cong.
Mẹ em khéo đẻ em ra
Đẻ em mười bốn, đẻ ta hôm rằm.
Đi đâu mà vội mà nhầm
Sao em chẳng đợi trăng rằm cho trong.
Mẹ em thấy của thì tham
Hang hùm cứ tưởng hang vàng ép con
Nói ra thẹn với nước non
Ngậm vào cay đắng lòng con đêm ngày
Mẹ em tham bạc tham vàng
Ép em vào chốn cơm rang gạo nồi
Ra đường em chẳng được tươi
Nghĩ đến thân phận, nước mắt rơi hàng hàng.
– Mẹ ơi năm nay con mười tám tuổi rồi
Chồng con chưa có, mẹ thời tính sao?
Con chim khách nó mách có hai bà mối
Mẹ ngồi thách cưới:
Tiền chẵn năm quan
Cau chẵn năm ngàn
Lợn béo năm con
Áo quần năm đôi
– Mẹ ơi, năm nay con hai mươi ba tuổi rồi
Chồng con chưa có mẹ thời tính sao?
Com chim khách nó mách có hai bà mối
Mẹ ngồi thách cưới:
Tiền chẵn ba quan
Cau chẵn ba ngàn
Lợn béo ba con
Áo quần ba đôi
– Mẹ ơi, năm nay con ba mươi hai tuổi rồi
Chồng con chưa có mẹ thời tính sao?
Con chim khách nó mách có hai bà mối
Mẹ ngồi thách cưới:
Tiền chẵn một quan
Cau chẵn một ngàn
Chó béo một con
Áo quần một đôi
– Mẹ ơi, năm nay con bốn mươi ba tuổi rồi
Chồng con vẫn hoàn chưa có… mẹ thời
Mẹ thời… cho không.
Mẹ già đầu bạc như tơ
Lưng đau con đỡ, mắt lờ con nuôi
Mẹ già đầu bạc như tơ
Lưng đau con đỡ, mắt mờ con chăm
Mẹ già ở túp lều tranh
Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con