Ăn nhín nhín bà Chín bẻ răng
Dị bản
Ăn nhín nhín bà Chín bẻ răng,
Ăn nhiều nhiều bà Kiều bẻ cổ
Ăn nhín nhín bà Chín bẻ răng,
Ăn nhiều nhiều bà Kiều bẻ cổ
Ống tre khô người ta còn chuộng
Bậu lỡ thời như ruộng bỏ hoang
Ruộng bỏ hoang người ta còn cấy
Bậu lỡ thời như giấy trôi sông
Giấy trôi sông người ta còn vớt
Bậu lỡ thời như ớt chín cây
Ớt chín cây người ta còn hái
Bậu lỡ thời như nhái lột da
Nhái lột da người ta còn xáo
Bậu lỡ thời như áo vá vai
Áo vá vai người ta còn bận
Bậu lỡ thời như rận cắn đêm
Rận cắn đêm người ta còn bắt
Bậu lỡ thời như giặc Hà Tiên …
Con út con ít như mít chín cây
Gái cũng như trai, ai ai cũng chuộng
Mười phần thương mẹ ở nhà
Chín phần thương bậu còn là ngây thơ
Cũng nhau hẹn ước duyên tơ
Trăm năm anh cũng đợi chờ bậu thôi
Chàng về em gửi đôi chanh
Trái chín nhuộm áo, trái xanh gội đầu
Nhác trông thấy bóng anh đây
Ăn chín lạng ớt ngọt ngay như đường
Em tôi buồn ngủ buồn nghê
Con tằm đã chín, con dê đã mùi
Con tằm đã chín để lại mà nuôi
Con dê đã mùi làm thịt em ăn
Còn duyên chửa nói đã cười
Hết duyên gọi chín mười lời chả thưa
Vô duyên chưa nói đã cười,
Có duyên, gọi chín mười lời không thưa.
Chị về em lại trông theo
Ruột đứt chín khúc gan treo ngang chừng.
Tiếng gù của chim vịt trống gồm một chuỗi âm vực tăng dần từ thấp đến cao rồi lại giảm dần xuống thấp với khoảng 11-12 âm vực khác nhau, nghe rất thê lương, buồn bã.
Chầu rày đã có trăng non
Để anh lên xuống có con em bồng
(Hát bài chòi)
Trước giờ ra về, bao giờ nó cũng bóc thị ra và hai đứa tôi cùng ăn. Ăn xong, chúng tôi không quên dán những mảnh vỏ thị lên bàn rồi ngoẹo cổ nhìn. Những mảnh vỏ thị được bóc khéo khi dán lên bàn hoặc lên tường trông giống hệt một bông hoa, có khi là hoa quì, có khi là hoa cúc đại đóa, có khi là một loài hoa không tên nào đó màu vàng.
(Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh)