Anh em như chân với tay
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần
Anh em như chân với tay
Dị bản
Anh em như chân như tay
Vợ chồng như áo, cởi ngay tức thì
Anh em như chân với tay
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần
Anh em như chân như tay
Vợ chồng như áo, cởi ngay tức thì
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang
Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe
Chim xa bầy thương cây nhớ cội
Người xa người, tội lắm người ơi!
Thà rằng chẳng biết thì thôi,
Biết ra mỗi đứa một nơi sao đành?
Chim lạc bầy còn thương cây nhớ cội
Người xa người, tội lắm người ơi
Chẳng thà không biết thì thôi
Biết rồi mỗi đứa mỗi nơi thêm buồn
Nước giữa dòng chê trong chê đục
Vũng trâu nằm hì hục khen ngon.
Thuơng anh, em chẳng nói ra
Trong ruột thì héo, ngoài da thì vàng
Chẳng chè chẳng chén sao say?
Chẳng thuơng chẳng nhớ, sao hay đi tìm?
Ai đi đâu đấy hỡi ai
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm?
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay bể Bắc anh tìm bể Đông
Tìm bể Ðông thấy lông chim nhạn
Tìm bể cạn thấy đàn chim di
Ai mang nhân ngãi ta đi
Thì mang nhân ngãi ta về cho ta!
Ai đi đâu đấy hỡi ai
Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm?
Tìm em như thể tìm chim
Chim ăn bể Bắc anh tìm bể Đông
Bể Đông không bóng chim bay
Hôm qua là chín, hôm nay là mười
Tìm em đã mướt mồ hôi
Lại đứt nút áo, lại rơi khăn đầu
Tìm em chẳng thấy em đâu
Lội sông ướt áo, qua cầu tủi ghe
Có nghe nín lặng mà nghe
Những lời anh nói như se vào lòng
Ai làm chiếc nón quai thao
Để anh thương nhớ ra vào khôn nguôi
Mẹ em tham thúng xôi rền
Tham con lợn béo, tham tiền Cảnh Hưng
Em đã bảo mẹ rằng: đừng!
Mẹ hấm mẹ hứ mẹ bưng ngay vào
Bây giờ chồng thấp vợ cao
Như đôi đũa lệch so sao cho bằng.
Non cao ai đắp mà cao
Sông kia ai bới, ai đào mà sâu?
Nước non là nước non trời
Ai phân được nước, ai dời được non.