Cứt con người thì thối thì tanh,
Cứt con mình nấu canh cũng ngọt.
Cứt con người thì thối thì tanh,
Cứt con mình nấu canh cũng ngọt.
Trở đi mắc núi, trở lại mắc sông
Văn Bắc, báo Nam
Xương cha, da mẹ
Sợ người ở phải, hãi người cho ăn
Có dưa thì chừa rau
Có cà thì thôi gắp mắm
Đầu người giàu không có tóc,
Chân người nghèo không có lông
Người ăn thì còn, con ăn thì hết
Bình luận