Anh ơi đường chẳng bao xa
Anh không bước tới, để chốn phòng hoa em đợi chờ
Anh ơi đường chẳng bao xa
Dị bản
Anh ơi đường chẳng bao xa
Sao không bước tới, phòng hoa em chờ
Anh ơi đường chẳng bao xa
Anh không bước tới, để chốn phòng hoa em đợi chờ
Anh ơi đường chẳng bao xa
Sao không bước tới, phòng hoa em chờ
Chưa bức chưa vội chưa cần
Trước sau cũng chỉ một lần mà thôi
Con chim nó kêu
Tê lao xao xác
Tê lao xào xạc
Mụ ơi hỡi mụ
Đứng lại mà xem
Con vượn nó trèo
Từ trái núi nọ
Qua lối nọ đàng tê
Mắt trông thấy trai
Tang tình lịch sự
Cái quần bốp tím
Cái lông nhím bạc
Cái lược đồi mồi
Tình tính tinh mồi
Lòng em quyết theo
Em rút cái neo
Cho con thuyền chạy …
Lêu lêu mắc cỡ lêu lêu
Hồi nói không gả, nay kêu không thèm
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Lồn lạ, cá tươi
Chuyện vợ chồng chớ có bồn chồn
Anh thương em thì xin dè dặt, chớ để thiên hạ đồn không hay
Năm xưa anh bảo đợi chờ
Năm nay anh lại hững hờ với em
Vì nàng anh phải đi thăm
Ngã sứt đầu gối, ngã thâm bánh chè!
Thấy em vừa đẹp, vừa xinh
Anh thuận nhân tình, anh nắm cổ tay
Nắm rồi, anh hỏi cổ tay
Ai nặn nên trắng, ai day nên tròn?
Ra khoang, em bước qua cầu
Bến vui em đến, bến sầu em xa
Huyên là một giống cỏ, tục gọi là cây hiên hay kim châm. Trong Kinh thi có câu: "Yên đắc huyên thảo, ngôn thụ chi bối", nghĩa là: ước gì được cây hoa hiên trồng ở chái phía bắc. Theo phương hướng kiến trúc Trung Hoa, chái nhà phía Bắc gọi là "bắc đường", là nơi phụ nữ ở. Từ đó, huyên đường - tức chái nhà có trồng cỏ huyên - còn có ý chỉ người mẹ.
Tiên rằng: Thương cội thung huyên
Tuổi cao tác lớn chịu phiền lao đao
Trông con như hạn trông dào
Mình này trôi nổi phương nào biết đâu
(Lục Vân Tiên - Nguyễn Đình Chiểu)