Muống than thân muống,
Dứt đọt nấu canh
Anh than thân anh,
Vợ con chưa có
Người nói lòng nọ,
Kẻ nói lòng kia
Liều mình như súng bắn bia,
Biết làm sao cho đặng sớm khuya cùng nàng
Vườn em đã có choẻn cau
Nhà anh có chiếc cơi son đợi chờ
Anh về thưa mẹ với thầy
Anh sang làm rể tết nầy là xong
Ngày trước thanh niên Hà Nội mỗi khi có xích mích không giải quyết được đều hẹn nhau "một chọi một lên cột đồng hồ." Nhưng đó là cột đồng hồ nào, vì từ đầu thế kỉ 20 Hà Nội đã có vài cột đồng hồ công cộng, từ cái đầu tiên được dựng ở đầu phố Hàng Đậu, tiếp đó ở quảng trường Đông Kinh nghĩa thục hiện nay, rồi Cửa Nam, cổng Bảo tàng Lịch sử, ngã tư Sở... Nhà sử học Dương Trung Quốc và nhà báo Nguyễn Ngọc Tiến đã đưa ra vài ước đoán khả dĩ cho vị trí "tỉ thí" xưa.
Anh về cho em về theo
Bác mẹ có đánh ta leo lên giàn
Con chim quỳnh nhung ăn trái quỳnh châu
Chàng đà phụ thiếp thiếp đâu phụ chàng
Không tới lui thì ra chỗ từ nan
Tới lui thì sợ miệng thế gian chê cười
Nguyện cùng nhau đất chín trời mười
Trăm năm không bỏ nghĩa người bạn ơi!
Dưới trăng quyên đã gọi hè
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông
(Truyện Kiều)
Trong ca dao tục ngữ, hình ảnh đào, lựu, mận, mơ... thường được dùng với tính ước lệ để chỉ đôi lứa yêu nhau.
Bình luận