Cơm nước đã ngơi
Xin anh ngồi chơi
Đôi dân cách trở
Đường cái xa xôi
Chẳng đâu hơn nữa, anh ơi!
Cơm nước đã ngơi
Xin chị ngồi chơi
Để em cổ lệ
Xin chị đừng nệ
Đường cái xa xôi
Chẳng đâu hơn nữa, chị ơi!
Sáng lập và chịu và trách nhiệm kĩ thuật cho Ca dao Mẹ. Tác giả của Quẩn quanh trong tổ, Trời hôm ấy không có gì đặc biệt, và Con chim khổng tước còn hót vang ngày mở đất. Hiện đang sống và làm việc tại Munich, Cộng hòa Liên bang Đức.
Thương nhau chưa nói chưa chào,
Dẫu chưa gặp mặt lần nào, cũng thương.
Ăn lấy vị không ai lấy bị mà đong
Chiều nay biết ở hay về,
Lấy khăn lụa trắng em đề câu thơ
Câu thơ, ba bốn câu thơ:
Câu đợi, câu chờ, câu nhớ, câu thương.
Trai nào bảnh bằng trai Nhơn Ái
Đầu thì hớt chải tóc tém bảy ba
Mặc áo bà ba khăn rằn choàng cổ
Thấy cô em gái Ba Xuyên ngồ ngộ
Nên muốn cùng ai thố lộ đôi lời
Cấy cày cực lắm em ơi
Theo anh về vườn ăn trái một đời ấm no
– Gái Ba Xuyên tuy quê mùa dân dã
Tóc dài bỏ xõa áo vải bà ba
Nắng táp mưa sa mà mịn da dài tóc
Không đẹp bằng ai nhưng vừa vóc
Tuy quê quýt nhưng không thích trai vườn
Trai mà dở dở ương ương
Ngồi không hái trái hết đường tương lai
Bước lên xe, đầu đội khăn rằn
Dáng đi yểu điệu, ngồi gần say mê
Bước lên xe, đầu đội khăn rằn
Nói năng đúng điệu, tảo tần bán buôn
Đồng hồ vàng, cây kim cũng bằng vàng
Anh đau tương tư, em đi hốt thuốc, phụ mẫu chàng không cho
Thật là tài tử giai nhân,
Châu Trần còn có Châu Trần nào hơn.
(Truyện Kiều)
Áo bà ba cùng với khăn rằn được coi là một trong những đặc trưng văn hóa Nam Bộ, mặc dù hiện nay áo đã được "cải tiến" khá nhiều.
Về nguồn gốc tên áo, nhà văn, nhà nghiên cứu Sơn Nam cho rằng “Bà Ba là người Mã Lai lai Trung Hoa. Chiếc áo bà ba mà người miền Nam ưa thích, vạt ngắn không bâu chính là kiểu áo của người Bà Ba” (Văn minh miệt vườn).