Thuyền ngược ta khấn gió nồm
Thuyền xuôi ta khấn mưa nguồn gió may
Thuyền ngược ta khấn gió nồm
Dị bản
Thuyền ngược ta nhắn gió nam
Thuyền xuôi ta nhắn mưa nguồn gió may
Thuyền ngược ta nhắn gió nam
Thuyền xuôi ta nhắn mưa nguồn gió may
Đũa tre một chiếc khó cầm
Thương nhau phải tính, thương thầm khó thương
Đũa mun một chiếc khó cầm
Duyên đây không kết, mai mốt tầm khó ra
Đũa tre một chiếc khó cầm
Nằm đêm nghĩ lại thương thầm bạn xưa
Ba vợ bảy nàng hầu
Đêm nằm chuồng trâu, gối đầu bằng chổi
Đứng bên ni thấy chiếc thuyền năm ván
Ngó sang bên kia, thấy chiếc quán năm gian
Thuyền năm ván đang đợi người thương nhớ
Quán năm gian đang đợi người nhớ thương
Một em nói rằng thương,
Hai em nói rằng nhớ
Trách ông trời làm lỡ duyên anh
Anh ngồi gốc cây chanh
Anh đứng cội cây dừa
Nước mắt anh nhỏ như mưa
Ướt cái quần cái áo
Cái quần anh vắt chưa ráo
Cái áo anh vắt chưa khô
Thầy mẹ gả bán khi mô
Tiếc công anh lặn suốt giang hồ
Trời cao anh kêu không thấu
Đất rộng anh kêu nọ thông
Những người bòn của bòn công
Nam mô A Di Đà Phật, anh phủi tay không anh về.
Hoa thơm trồng dựa hàng rào
Gió nam, gió bắc gió nào cũng thơm.
Bao giờ hết cỏ Tháp Mười,
Nước Nam mới hết những người đánh Tây.
Yêu em từ thuở trong nôi
Em nằm em khóc, anh ngồi anh ru
Căn duyên chăng đó hỡi trời
Gió nam phảng phất mát rồi lại không
Tiếc công anh đào ao thả cá
Năm bảy tháng trời người lạ tới câu.
Uổng công anh đào ao thả cá
Năm bảy tháng trường người lạ tới câu.
Dầu ai nói bắc nói nam
Em đây vẫn vững như cam trên cành
Dầu ai nói tỏi nói hành
Em đây vẫn vững như thành mới xây.
Con gái mười bảy mười ba
Đêm nằm với mẹ khóc la đòi chồng
Mẹ đạp một cái nơi mông
“Không nằm mà ngủ, chồng chồng chi mi!”
Vì tình anh phải đi đêm
Vấp năm bảy cái, đất vẫn êm hơn giường
Vì tình anh phải đi đêm
Ngã năm bảy cái, đất êm hơn giường
Vì tình anh phải đi đêm
Ngã năm ngã bảy, đất êm hơn giường
Vì nàng anh phải đi đêm
Ngã năm ba cái, đất mềm không đau
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại…
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may.
(Thơ tình cuối mùa thu - Xuân Quỳnh)
Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
(Giang hồ - Phạm Hữu Quang)