Bao giờ cho đến tháng năm
Thổi nồi cơm nếp vừa nằm vừa ăn.
Bao giờ cho đến tháng năm
Dị bản
Bao giờ cho đến tháng mười
Thổi nồi cơm nếp vừa cười vừa ăn.
Bao giờ cho đến tháng năm
Thổi nồi cơm nếp vừa nằm vừa ăn.
Bao giờ cho đến tháng mười
Thổi nồi cơm nếp vừa cười vừa ăn.
Khi cấy thì chẳng thấy chim
Đến khi lúa chín chim tìm tới ăn
Chanh chua quýt ngọt đã từng
Còn cây khế chín trên rừng chưa ăn
Hay là thầy mẹ cấm ngăn
Không cho đôi lứa đắp chăn cùng giường?
Cam ngon quýt ngọt đã từng
Còn quả khế rụng trên rừng chưa ăn
Bao giờ cho đến tháng mười
Thổi nồi cơm nếp vừa cười vừa ăn
Bây giờ chẳng liệu thì quê
Mai sau cùng túng không nghề làm ăn
Bù đầu giả dại làm ngây
Khôn kia dễ bán dại này mà ăn
Đừng tham da trắng tóc dài
Đến khi lỡ bữa chẳng mài mà ăn
Ai về nhắn với ông câu,
Cá ăn thời giật, để lâu mất mồi.
Làm người nên biết tiện tằn,
Đồ ăn thức mặc có ngần thì thôi,
Những người đói rách rạc rời,
Bởi phụ của Trời làm chẳng có ăn.
Khó mà biết lẽ, biết lời
Biết ăn, biết ở hơn người giàu sang
Con quạ nó đứng bên sông
Nó kêu bớ mẹ lấy chồng bỏ con
Bữa ăn năm bảy miếng ngon
Dượng ghẻ ních hết, để con nhịn thèm
Gió năm non thổi hoài thổi hủy
Mẹ có chồng chẳng nghĩ đến con
Chọn ra năm bảy món ngon
Cha ghẻ ăn hết thì con nhịn thèm
Xin cho có trước, có sau
Bõ công ăn ở với nhau từng ngày
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó
(Mặt đường khát vọng - Nguyễn Khoa Điềm)