Mẹ gà con vịt chít chiu
Mấy đời dì ghẻ nâng niu con chồng
Mẹ gà con vịt chít chiu
Dị bản
Mẹ gà con vịt chít chiu
Mấy đời dì ghẻ lại yêu con chồng
Mẹ gà con vịt chít chiu
Mấy đời dì ghẻ nâng niu con chồng
Mẹ gà con vịt chít chiu
Mấy đời dì ghẻ lại yêu con chồng
Số lao đao phải sao chịu vậy
Số ăn mày bị gậy phải mang
Lận đận lao đao, phải sao chịu vậy
Bởi số ăn mày bị gậy phải mang
Ai bưng bầu rượu tới đó thì chịu khó bưng về,
Kẻo em đây đang còn theo chân thầy mẹ cho trọn bề hiếu trung
Cơm Trì với cá rô chiên
Ăn đà no bụng còn ghiền muốn thêm
Quýt làm, cam chịu
Chăn đơn, gối chiếc lạnh lùng
Nửa mình thì đắp, nửa phòng tình nhân
Tay bưng dưa giá, cá chiên
Chồng thanh, vợ lịch mãi nhìn quên ăn
Được thì đùa, thua thì chịu
Có gan ăn vụng,
Có gan chịu đòn
Có gan ăn cướp,
Có gan chịu đòn
Ăn ớt rủi cay, hít hà chịu vậy
Chớ nhăn mặt nhăn mày, họ thấy cười chê
Có phúc cùng hưởng
Có họa cùng chịu
Bến trong thì nhờ,
Bến dơ thì chịu
Bí lên ba lá, tại ba với má không chịu thả giàn
Để bí bò lan, trách hường nhan vô duyên bạc phận
Duyên nợ ở gần, sao không đặng sánh đôi
Bí lên ba lá, trách ba với má không ngắt ngọn làm giàn
Để bí bò lan, trách hường nhan vô duyên bạc phận
Duyên nợ gần không đặng xứng đôi
Mười hai bến nước, một con thuyền
Tình tự xa xôi, đố vẽ nên!
(Bỏ vợ lẽ cảm tác - Nguyễn Công Trứ)
Lý Nhân là nơi giàu truyền thống văn hóa - lịch sử. Trống đồng Ngọc Lũ - chiếc trồng đồng còn nguyên vẹn và có giá trị nhất nước ta - được tìm thấy ở đây.
Từ "i tờ" về sau chỉ trình độ học vấn vỡ lòng.
Con đi mười mấy năm trời,
Một thân, một bóng, nửa đời gió sương.
Thầy đừng nhớ, mẹ đừng thương,
Cầm như đồng kẽm ngang đường bỏ rơi!
Thầy mẹ ơi, thầy mẹ ơi,
Tiếc công thầy mẹ đẻ người con hư!
(Thư gửi thầy mẹ - Nguyễn Bính)
Lưu ý: Có một giống cá khác gọi là cá rô phi, thường được nuôi ở ao, nhưng khi nhắc đến cá rô thì người ta nghĩ ngay đến cá rô đồng.
Trước đây bệnh hủi bị xem là nan y và người mắc bệnh hủi thường bị ghê sợ, xa lánh.
Phận hồng nhan có mong manh
Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương
(Truyện Kiều)