Chồng gì anh, vợ gì tôi
Chẳng qua là cái nợ đời chi đây
Mỗi người một nợ cầm tay
Kẻ xưa nợ vợ, người nay nợ chồng
Chồng gì anh, vợ gì tôi
Dị bản
Mỗi người một nợ cầm tay
Đời xưa nợ vợ, đời nay nợ chồng
Chồng gì anh, vợ gì tôi
Chẳng qua là cái nợ đời chi đây
Mỗi người một nợ cầm tay
Kẻ xưa nợ vợ, người nay nợ chồng
Mỗi người một nợ cầm tay
Đời xưa nợ vợ, đời nay nợ chồng
Chồng dữ thì em mới rầu
Mẹ chồng mà dữ, giết trâu ăn mừng
Mẹ anh năm lọc bảy lừa
Mua cam phải quít, mua dưa phải bầu
Mua kim mua phải lưỡi câu
Mua mật phải dầu, cực lắm anh ơi
Xấu xa cũng thể chồng ta
Dù cho tốt đẹp cũng ra chồng người
Ngu si cũng thể chồng ta
Dẫu rằng khôn khéo cũng ra chồng người
Cơm trắng ăn với chả chim
Chồng đẹp vợ đẹp những nhìn mà no
Cơm hẩm ăn với cà kho
Chồng xấu vợ xấu những lo mà gầy
Dầu rằng da trắng tóc mây
Đẹp thì đẹp vậy, dạ này không ưa
Vợ ta dù có quê mùa
Thì ta vẫn cứ sớm trưa vui cùng
Bồng em đi dạo vườn dưa
Dưa đà có trái chị chưa có chồng
Có ai những bận cùng ai
Vắng ai giường rộng chiếu dài dễ lăn
Vì chàng thiếp phải mua mâm
Những như mình thiếp bốc ngầm cũng xong
Vì chàng thiếp phải long đong
Những như mình thiếp là xong một bề.
Một mâm có mấy đĩa ngon
Dì ghẻ ních hết để con nhịn thèm
Xưa kia ăn những của chồng
Mới có một đồng đỏng đảnh ăn riêng
Xưa kia ăn những của chồng
Kiếm được một đồng, đủng đỉnh ăn riêng
Trời hè lắm trận mưa rào
Gặt sớm phơi sớm liệu sao cho vừa
Khuyên em chớ ngại nắng mưa
Của chồng công vợ bao giờ quên nhau.
Ưa nhau cũng thể nàng dâu, mẹ chồng
Mất chồng đây chẳng chút lo
Sợ đó mất vợ nằm co một mình.
Mất chồng tôi chẳng có lo
Sợ anh mất vợ nằm co một mình
Trời mưa cho ướt lá bầu
Vì ai nên phải đi hầu chàng ơi
Nhà vua cho lính về đòi
Đồn rằng chàng trẩy hai mươi tháng này
Tiền gạo em xếp đã dày
Đồ nai, áo nịt, quần, giày, thắt lưng
Đồn rằng chàng trẩy hay đừng
Ở nhà công việc nửa mừng nửa lo …