Dốc bồ thương kẻ ăn đong
Vắng chồng thương kẻ nằm không một mình
Dốc bồ thương kẻ ăn đong
Dị bản
Thóc bồ thương kẻ ăn đong
Có chồng thương kẻ nằm không một mình
Thóc bồ thương kẻ ăn đong
Có chồng thương kẻ nằm không một mình
Đường bộ thì sợ Hải Vân
Đường thủy thì sợ sóng thần Hang Dơi
Lo bò trắng răng
Đôi ta như nút với khuy
Như mây với núi, biệt ly không đành
Đôi ta như cúc với khuy,
Như kim với chỉ, bỏ đi sao đành?
Cây bồ đề rụng lá giơ xương
Chàng ơi cùng thiếp lấy gương che trời
Bông tàn, hết nhụy, bướm lui
Bây giờ anh dứt nghĩa bỏ tui sao đành.
Địa danh Cái Răng có nguồn gốc từ chữ cà ràng (karan, kran), một loại bếp bằng đất sét của người Miên trước kia được bán rất nhiều ở khu vực sông này.
Lưu ý: Có một giống cá khác gọi là cá rô phi, thường được nuôi ở ao, nhưng khi nhắc đến cá rô thì người ta nghĩ ngay đến cá rô đồng.
Đỉnh Hoa biểu từ khơi bóng hạc
Gót Nam Du nhẹ bước tang bồng
(Nhị thập tứ hiếu)
Nghe một bài hò mái nhì.